Hoắc Chấn Phong sững người một lát mới hiểu ra ý tứ của Hoắc Vân Sâm, ông bất đắc dĩ cười nói: "Cháu thật là, không đồng ý thì cứ nói thẳng, sao lại đẩy sang cho con mèo? Một con mèo thì biết cái gì chứ?"
Những người khác cũng bật cười theo. Từ sau khi đôi chân Hoắc Vân Sâm bị tàn phế, bọn họ gần như chưa từng thấy anh có dáng vẻ thoải mái, vui vẻ như vậy. Xem ra anh không hề tự buông thả, sa sút như họ vẫn nghĩ.
Hoắc Vân Sâm ôm Tiểu Bạch về, đặt lại lên ghế của nó. Ánh mắt anh lướt qua con mèo nhỏ đang nhìn mình đầy oán trách, đồng tử xanh lục hơi nheo lại: Nói không chừng con mèo này thật sự nghe hiểu được lời anh nói đấy.....
Ăn trưa xong, robot gia dụng bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.
Ông cụ Hoắc nóng lòng gọi các con trai đến chơi bài cùng mình. Người già rồi luôn phải tìm chút gì đó để giết thời gian, mà ông cụ lại rất mê mạt chược, chỉ là tuổi đã cao, phản ứng không còn nhanh nhạy, mỗi lần ra ngoài chơi đều thua tiền khiến ông chẳng có chút trải nghiệm giải trí nào. Còn mấy người con trai thì không ai chơi giỏi, vừa khéo để ông tha hồ "bắt nạt".
Chú Hai và chú Ba gộp lại vẫn thiếu một người, Hoắc Đông và Hoắc Minh không muốn chơi với người già nên ăn ý đẩy anh cả Hoắc Vân Sâm ra.
Hoắc Vân Sâm đành bất đắc dĩ ngồi vào bàn, còn Hoắc Đông, Hoắc Minh và Từ Lệ Trân thì ngồi một bên cắn hạt dưa xem kịch vui.
Trong khi đó, Hoắc Hiển lại nhìn Tiểu Bạch đang nằm trên sàn với ánh mắt sáng rực.
Biết con trai muốn ôm mèo, Từ Lệ Trân bèn lên tiếng: "Vân Sâm, để A Hiển trông mèo giúp cháu nhé?"
Hoắc Vân Sâm quay đầu nhìn con mèo nhỏ đang lười biếng nằm trên sàn, nói: "Vâng, được, chỉ cần đừng cho nó ăn linh tinh là được."
Từ Lệ Trân nhướng mày với Hoắc Hiển: "Còn không mau cảm ơn anh cả con đi."
Hoắc Hiển lập tức vui mừng, khom người cúi chào Hoắc Vân Sâm: "Cảm ơn anh cả ạ! Vậy em ôm Tiểu Bạch ra ngoài chơi đây."
Ở nơi có anh cả, cậu nhóc luôn thấy căng thẳng, tốt nhất mang mèo ra sân sau chơi sẽ thoải mái hơn.
Phó Bạch mặc cho Hoắc Hiển ôm mình ra ngoài, dù sao cậu cũng không muốn ở phòng khách xem họ chơi mạt chược, ra ngoài hóng gió còn dễ chịu hơn.
Nhà chính mang phong cách lầu các sơn thủy. Sân sau có cầu nhỏ, dòng nước chảy róc rách và cả đình hóng mát.
Phong cảnh đẹp chẳng khác gì những khu vườn kiểu Trung Quốc trên Trái Đất, Phó Bạch rất thích nơi này. Cậu giãy ra thoát khỏi vòng tay của Hoắc Hiển, nhảy xuống đất, chạy một mạch đến bên bờ suối, bên trong có nuôi cá chép đỏ. Phó Bạch cảm thấy tay mình hơi ngứa, không biết có phải bản năng mèo trong cơ thể đã thức tỉnh hay không mà cậu lại rất muốn vớt chúng lên ăn.
"Tiểu Bạch, mày muốn ăn cá à?" Hoắc Hiển đuổi kịp, ngồi xổm xuống bên cạnh cậu.
Phó Bạch "meo" một tiếng với cậu nhóc, tỏ ý rằng nếu là cá nấu chín cho người ăn thì cậu vẫn muốn thử. Không biết có thể nhờ chú Trần chuẩn bị cho mình một bữa tiệc toàn cá không nhỉ?
"Nếu mày muốn ăn, lát nữa tao sẽ nói với ông nội, để tối nay robot làm cá. Nhưng không biết mày có ăn được không, tao chưa nuôi mèo bao giờ, cũng không rõ mèo cảnh như mày có thể ăn cá nấu chín được không?"
"Meo." (Tất nhiên là ăn được rồi!)
Cùng lắm là đau bụng mấy hôm, chứ không chết được.
Dù sao cậu đâu phải mèo bình thường, mà là một con mèo thành tinh có thể nói tiếng người, còn dùng được dị năng nữa cơ mà!
"Tiểu Bạch yên tâm, lát nữa tao sẽ hỏi anh cả giúp mày." Hoắc Hiển dịu dàng vuốt trán mèo nhỏ, sau đó lại muốn bế cậu lên v**t v*. Nhưng Phó Bạch đã nhìn thấu hành động của cậu nhóc và chạy đi mất. Hoắc Hiển vội vàng đuổi theo sau: "Tiểu Bạch, mày đừng chạy mà, cho tao sờ một chút đi, tao thích mày lắm."
Phó Bạch ngoái đầu liếc cậu nhóc một cái, rồi cố tình tăng tốc, bốn cái chân ngắn chạy nhanh hết sức.
Làm mèo mới biết con người đáng sợ thế nào!
Hai "người" chơi đùa trong sân sau suốt nửa tiếng, đến khi cả hai đều mệt rã rời mới cùng dựa vào phía sau hòn non bộ, thảnh thơi tắm nắng nghỉ ngơi.
Đột nhiên, từ phía bên kia hòn non bộ truyền đến giọng nói.
"Anh Hai, chắc giờ anh vui lắm nhỉ?"
Là giọng của Hoắc Minh. Sau đó là tiếng Hoắc Đông, mang theo ý cười: "Em Ba, em nói vậy là sao?"
Hoắc Minh rút từ túi ra một điếu thuốc, bỏ vào miệng cắn, rồi đưa thêm một điếu cho Hoắc Đông: "Anh Hai, chúng ta còn không hiểu nhau sao? Em ghen tị với anh cả, chẳng lẽ anh thì không? Bây giờ anh cả bị tàn phế đôi chân, chắc chắn sẽ phải rời khỏi vị trí đó. Như vậy chẳng phải cơ hội của chúng ta càng lớn hơn sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!