Chương 3: Đôi móng vuốt lông xù che lên mắt

Hoắc Vân Sâm và chú Trần nhìn Tiểu Bạch ngã sõng soài trên đất đều sững sờ trong giây lát.

Ngay sau đó, chú Trần cười toe toét, cúi người bế Tiểu Bạch lên: "Ái chà, Tiểu Bạch, con đang làm gì thế này, muốn đi ra ngoài cùng chúng ta thật à."

Hoắc Vân Sâm nhận lấy Tiểu Bạch từ tay chú Trần, thấy bộ dạng vừa vụng về vừa ngốc nghếch của nó khi cố gắng đưa hai chân trước lên sờ đầu nhưng lại không tới vì quá ngắn, anh khẽ nhếch môi. Phần đệm thịt thô ráp mà ấm áp trên ngón tay anh xoa lên trán nó, giọng nói đầy từ tính: "Đâm vào đau lắm phải không? Đúng là một con mèo ngốc."

Chân của anh không có cảm giác, nên cũng không đau, chỉ tội cho chú mèo ngốc này thôi.

Phó Bạch được Hoắc Vân Sâm xoa cho rất thoải mái, cậu liền dụi dụi đầu vào ngón tay của tướng quân, ra hiệu cho anh xoa nhiều thêm chút nữa. Hoắc Vân Sâm hiểu ý của cậu, động tác trên tay không hề dừng lại.

Rõ ràng là một người đàn ông cao ngạo, và mạnh mẽ như vậy, nhưng khi đối mặt với bé mèo nhỏ trong nhà, anh lại dịu dàng đến thế. Có lẽ chỉ những lúc thế này, vị tướng quân tàn tật mới giống như một người còn đang sống?

Sống mũi chú Trần lại cay cay, ông không nhịn được lên tiếng: "Tướng quân, vừa nãy lúc tôi cho Tiểu Bạch ăn, có lẩm bẩm với nó là sắp phải ra ngoài cùng ngài, lúc đó nó cứ như nghe hiểu được vậy, còn cào cào quần tôi, giống như muốn đi cùng chúng ta. Hay là, chúng ta dẫn nó theo luôn đi."

"Ừm?" Hoắc Vân Sâm khẽ nhướng mày, đầu ngón tay khều khều chiếc cằm đang ngẩng lên của Tiểu Bạch, "Tiểu Bạch, mày muốn ra ngoài cùng bọn anh hả?"

Phó Bạch kịp thời "meo" một tiếng, móng vuốt bám vào bộ quần áo đắt tiền của tướng quân.

Đi mà đi mà, cho tôi đi với!

Hoắc Vân Sâm gõ nhẹ lên cái miệng nhỏ của cậu, "Miệng dính đầy sữa, có phải mày chưa ăn xong bữa sáng đã chạy ra đây không?"

"Meo?" Phó Bạch sững người, hình như là vậy thật, cậu vẫn chưa ăn xong bữa sáng.

Hoắc Vân Sâm khẽ nhíu mày, cảm giác kỳ lạ trong lòng lại trỗi dậy, anh cảm thấy hình như Tiểu Bạch có thể hiểu được mỗi một câu anh nói.

Trước kia Tiểu Bạch có thông minh như vậy không?

Cảm giác này thật kỳ lạ.

Hoắc Vân Sâm đè nén những suy nghĩ không đâu, bảo robot mang bữa sáng của Tiểu Bạch ra, rồi lấy thêm một ít thức ăn cho mèo mang lên xe.

Chú Trần cúi người lấy một tờ khăn giấy từ ghế phụ lái đưa cho tướng quân, Hoắc Vân Sâm nhận lấy rồi lau miệng cho Phó Bạch.

Phó Bạch chẳng hiểu sao lại cảm thấy mình mất mặt quá, cậu dùng móng vuốt đầy lông che mắt lại, hừ hừ hì hì "meo" một tiếng, rồi quay đầu rúc vào khuỷu tay của Hoắc Vân Sâm.

Hành động đáng yêu này lại khiến chú Trần bật cười, "Con mèo nhỏ này còn biết ngại ngùng nữa."

Lần này Hoắc Vân Sâm không cười, mà trầm ngâm khẽ nói một tiếng, "Ừm."

Phó Bạch ăn xong bữa sáng, chú Trần mới lái xe khởi hành. Khi ra khỏi khu biệt thự, Phó Bạch phát hiện thế giới này có lẽ thật sự là thời đại tinh tế. Mặc dù vẫn có xe hơi như trên Trái Đất, nhưng ngoài ra, trên trời còn có những chiếc xe bay lơ lửng qua lại.

Những tòa nhà hai bên đường cũng tràn ngập cảm giác công nghệ. Bề ngoài bằng kính của các tòa nhà văn phòng rõ ràng không lắp màn hình LED, nhưng trên đó lại có hình ảnh chuyển động, có cái chiếu tin tức giải trí, có cái chiếu quảng cáo tuyển dụng, còn có một quảng cáo game thực tế ảo, nói rằng chỉ cần đeo tai nghe không giới hạn do họ sản xuất là có thể tiến vào game mọi lúc mọi nơi, tận hưởng niềm vui săn bắn cùng bạn bè.

Wow, cái này tiên tiến ghê, cậu muốn chơi.

"Sao thế, mày muốn chơi à?" Giọng nói từ tính vang lên sau lưng, Phó Bạch quay đầu lại, đối diện với đôi mắt xanh lục như nhìn thấu tất cả của tướng quân, trong lòng cậu lạnh toát.

"Meo?" (Gặp chuyện cứ kêu meo là không sai đâu.)

Hoắc Vân Sâm nhìn chằm chằm vào mèo nhỏ, nhìn đến mức mèo con phải nằm ngửa trên ghế lộ ra cái bụng nhỏ để làm nũng, móng vuốt níu lấy vạt áo anh thì mới thôi.

Chắc là chỉ thông minh hơn một chút thôi nhỉ?

Chứ không thể nào thành tinh được.

Hoắc Vân Sâm khẽ v**t v* bụng Tiểu Bạch để trấn an, không tiếp tục dò xét nữa.

Phó Bạch thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hù chết cậu rồi, không phải tướng quân phát hiện điều gì đấy chứ? Nhưng bây giờ cậu chỉ là một con mèo thôi mà, cho dù hành vi có vài chỗ bất thường, cũng có thể coi là do thông minh, chứ không thể nào nghi ngờ bên trong cơ thể này có linh hồn của con người được, đúng không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!