Chương 22: Em... em có thai rồi à?!

Sau khi xuống núi, Phó Bạch đã thật sự đói rồi, cậu để Hoắc Vân Sâm cõng mình đi ăn cơm.

Hai người đến nhà hàng ăn một bữa đơn giản, sau đó họ cùng trở về ngâm suối nước nóng. Mệt nhọc cả ngày, giờ ngâm mình trong nước ấm, Phó Bạch thoải mái thở dài một tiếng.

"Thoải mái quá đi."

"Mệt rồi hả em?" Hoắc Vân Sâm ngồi bên cạnh cậu, tay đặt lên eo cậu: "Có muốn anh xoa bóp cho em không?"

Bị anh chạm vào, Phó Bạch nhạy cảm vặn vẹo người: "Nhột."

Ngẩng đầu nhìn anh, cậu phát hiện ánh mắt Hoắc Vân Sâm trở nên sâu thẳm khác thường. Tim cậu giật thót, tròn xoe mắt, kinh ngạc nhìn anh, chẳng lẽ anh muốn... làm chuyện đó ngay trong suối nước nóng?

Cũng quá k*ch th*ch rồi!

Chắc chắn là không được!

Xấu hổ muốn chết!

Phó Bạch đẩy Hoắc Vân Sâm một cái: "Tướng quân, chúng ta vẫn nên cách xa nhau một chút, mỗi người tự ngâm đi."

"Em sợ gì chứ, anh có ăn thịt em đâu." Hoắc Vân Sâm bật cười, vừa nhìn đã đoán được cậu đang nghĩ gì. Dù anh có muốn cũng chẳng thể làm ở đây, nơi này đâu phải khu riêng tư.

Huống hồ đây là lần đầu của cả hai, anh biết rõ Tiểu Bạch vốn ngại ngùng, ngay cả trong phòng còn đỏ mặt, chứ nói gì đến chỗ công cộng.

"Yên tâm đi, anh không cầm thú đến mức đó đâu, chỉ là thấy hôm nay em mệt rồi, muốn xoa bóp giúp em thôi."

"Nhưng anh thế này, em... em hơi không kiềm chế nổi." Đúng là kiểu "im lặng thì thôi, mở miệng liền khiến người ta muốn trêu". Hoắc Vân Sâm có đôi khi thật sự muốn bắt nạt cậu một trận, cố ý trêu ghẹo mà chẳng cho cậu được "ăn".

"Tiểu Bạch, em cũng chỉ ỷ vào việc anh cưng chiều em thôi." Hoắc Vân Sâm khẽ nói một tiếng, rồi cúi người xuống, chặn lấy đôi môi của Phó Bạch.

Phó Bạch khẽ run, nhưng vẫn đáp lại anh, nụ hôn càng lúc càng sâu.

Mà lần này, dường như Phó Bạch cũng không muốn né tránh nữa. Cậu khẽ kề sát tai anh, giọng nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy: "Tướng quân... mình về phòng đi."

Hoắc Vân Sâm có chút không hiểu: "Em nói gì cơ?"

Phó Bạch đỏ bừng cả mặt, giọng nhỏ như muỗi: "Về phòng..."

"Em nói 'về phòng'... có cùng nghĩa với thứ anh đang nghĩ không?" Hoắc Vân Sâm hỏi lại.

Phó Bạch gật đầu, e thẹn nói: "Vâng."

Hoắc Vân Sâm: "..."

Vài phút sau, Hoắc Vân Sâm đã đè Phó Bạch xuống dưới thân: "Tiểu Bạch, anh hỏi em lần cuối, em thật sự bằng lòng?"

Phó Bạch nhắm mắt lại, c*n m** d***, kiên định gật đầu: "Vâng, em bằng lòng."

Đã sớm bằng lòng rồi, nếu đối phương là tướng quân, vậy thì cậu bằng lòng.

Hoắc Vân Sâm khẽ bật cười, cúi xuống...........

Chuyến đi lần này khiến tình cảm của hai người tiến thêm một bước lớn. Khi trở về, cả hai đều tinh thần phấn chấn, sắc mặt rạng rỡ.

Chú Trần nhạy bén nhận ra điều gì đó, cười tủm tỉm đầy ẩn ý: "Xem ra lần này hai người chơi rất vui vẻ nhỉ."

Phó Bạch chột dạ, mặt lập tức đỏ lên: "Chú Trần, chú đừng nói linh tinh."

Nói xong, cậu đưa túi giấy trong tay cho chú: "Đây là quà bọn cháu mua cho chú, cháu lên lầu trước đây, mấy ngày nay mệt quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!