Chương 20: Thẳng thắn

"Tướng quân, anh đừng nói vậy, bị người khác nghe thấy thì không hay đâu." Cả khuôn mặt Phó Bạch đỏ bừng, cái gì mà sớm muộn cũng là vợ anh, cậu còn chưa đồng ý, cũng chưa suy nghĩ kỹ mà.

"Em cảm thấy bị người khác nghe được thì không hay, hay là em thật sự không thích anh nói vậy?" Hoắc Vân Sâm truy vấn một cách tinh tế.

Phó Bạch ngẩng đầu nhìn anh, nhất thời bị câu hỏi làm cho ngây người, không biết phải trả lời thế nào.

Phải rồi, rốt cuộc là cậu sợ bị người ta nghe thấy, hay là không thích anh nói thế thật?

Suy nghĩ kỹ một lát, Phó Bạch phát hiện hình như là lý do đầu tiên. Nghĩ tới đây, mặt cậu lại càng đỏ hơn.

Nhất là khi Hoắc Vân Sâm nắm tay cậu dắt vào trạm gác, ánh mắt của hai người lính kia nhìn cậu cứ như lửa đốt, khiến đầu óc cậu choáng váng.

"Tướng quân, hay là em về nhé, em không vào nơi làm việc của anh nữa đâu." Phó Bạch muốn chuồn rồi.

Sao Hoắc Vân Sâm có thể để cậu được như ý, anh mạnh mẽ kéo tay cậu đi vào trong: "Đã đến rồi thì đi cùng anh đi." Nói xong anh quay đầu lại, đồng thời bóp nhẹ bàn tay mềm mại của Phó Bạch: "Đợi anh tan làm, chúng ta cùng về."

Á á á, quả thật y như vợ đến đón chồng tan ca về nhà!

Vậy rốt cuộc là cậu đến đây làm gì chứ!

Phó Bạch thấy xấu hổ chết đi được, nhưng cũng là do chính cậu muốn tới, giờ đành cắn răng đi theo Hoắc Vân Sâm. Dọc đường có không ít binh sĩ nhìn về phía họ, nhưng vì tố chất của quân nhân, biểu cảm của mọi người đều được quản lý rất tốt, không có hành động nào đặc biệt kỳ lạ.

"Tướng quân, bây giờ anh chủ yếu làm những gì vậy?" Phó Bạch tò mò.

Hoắc Vân Sâm nói: "Huấn luyện lính mới, có một đợt lính mới vừa đến, Bệ hạ yêu cầu bọn anh huấn luyện họ."

"Vậy cũng tốt mà, ít nhất không phải ra chiến trường." Trong lòng Phó Bạch rất muốn Hoắc Vân Sâm cứ mãi ở hậu phương, nếu không lại phải ra trận, lỡ như có chuyện gì xảy ra...

Hoắc Vân Sâm nghe ra được sự lo lắng của Phó Bạch dành cho mình, bèn nghiêng đầu nhìn cậu: "Em sợ anh ra trận à?"

Phó Bạch nhìn lại anh, mặt hơi đỏ, nhưng vẫn gật đầu: "Không muốn tướng quân bị thương. Em chỉ có thể cứu người sống, không cứu được... người chết."

"Ngốc à." Hoắc Vân Sâm xoa đỉnh đầu cậu, "Anh sẽ tự bảo vệ mình thật tốt, không cần lo lắng."

Tuy Hoắc Vân Sâm nói như vậy, nhưng Phó Bạch vẫn không thể tự thuyết phục được bản thân, có những nỗi lo lắng không thể tự kiểm soát được.

Hoắc Vân Sâm dẫn Phó Bạch đến văn phòng của mình. Hôm nay vừa khéo anh không cần phải giám sát tân binh, có các phó quan khác giúp anh trông chừng. Là một vị tướng quân, không phải lúc nào anh cũng cần túc trực ở đó, chỉ khi có buổi huấn luyện quan trọng mới cần đến. Bình thường anh đều xử lý công việc tại văn phòng.

Phó Bạch ngồi trên sofa chơi game trên thiết bị đầu cuối, có phó quan mang trái cây đến cho cậu, cậu liền vừa ăn vừa chơi game.

Hoắc Vân Sâm xử lý xong một vài công văn gấp phải hoàn thành trong hôm nay, liền đi qua ngồi cùng Phó Bạch: "Có phải hơi chán rồi không?"

Phó Bạch vừa hay chơi xong một ván game: "Cũng tạm ạ." Cậu đến tìm tướng quân vốn dĩ không phải để chơi, hơn nữa ở nhà hai người đôi khi cũng ngồi cùng nhau như vậy, mỗi người làm việc của mình. Đây là sự ăn ý của họ, người thật sự thân thuộc thì không cần phải cố tình tìm chủ đề để xua tan sự ngượng ngùng.

"Có muốn chơi cơ giáp không?" Hoắc Vân Sâm đề nghị một chủ đề.

Mắt Phó Bạch sáng lên: "Cơ giáp? Loại thật ấy ạ?"

"Ừm." Hoắc Vân Sâm nhận ra Phó Bạch thích thứ này, liền kéo tay cậu đứng dậy: "Đi thôi, tôi đưa cậu đi."

Tuy có game thực tế ảo về cơ giáp, nhưng đó dù sao cũng là giả, là ảo. Phó Bạch chưa bao giờ nghĩ mình có thể chạm vào thứ thật, dù sao cậu cũng không phải là quân nhân: "Tướng quân, như vậy có được không, có khiến anh vi phạm quy định không ạ?"

Hoắc Vân Sâm: "Không đâu, tôi là tướng quân, có quyền hạn này."

Mắt Phó Bạch lấp lánh như sao: "Tướng quân, anh lợi hại quá."

Giây phút này, Phó Bạch mới cảm nhận được có một chỗ dựa lớn làm quan to nó sướng đến mức nào.

Cơ giáp bình thường đều cao ba mét, giống như một người khổng lồ. Bên cạnh có thang máy đưa họ lên, Hoắc Vân Sâm đi cùng Phó Bạch vào trong, để Phó Bạch ngồi vào ghế lái chính, Hoắc Vân Sâm chỉ cho cậu các nút trên bảng điều khiển. Vì đã từng chơi qua loại game này, nên Phó Bạch cũng không cảm thấy quá xa lạ, học rất nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!