Chú Trần tiễn khách xong, trên thiết bị đầu cuối lại nhận được tin nhắn của tướng quân bảo ông đến thư phòng. Đôi mắt sắc lạnh của ông nhanh chóng bị sự xót xa thay thế, ông lập tức chạy vội lên lầu.
Cứ ngỡ sẽ nhìn thấy tướng quân sa sút tinh thần, nào ngờ tướng quân lại đang cầm cây trêu mèo để chơi với mèo trong thư phòng, dù vẫn còn chút lạnh nhạt nhưng không còn vẻ căng thẳng, nặng nề như lúc ở dưới lầu.
Phó Bạch mệt mỏi đến mức tủi thân, nhưng vẫn phải giả làm mèo để chơi cùng chủ nhân. Thấy chú quản gia mặc lễ phục đuôi tôm bước vào, cậu liền kêu "meo" một tiếng trước, nhắc nhở vị chủ nhân đang càng chơi càng hăng của mình, cậu không muốn chơi với cái cây trêu mèo này đâu nhé, cậu chỉ muốn nằm ườn ra, tận hưởng niềm vui được người ta phục vụ, chứ không phải tự mình hì hục vận động để mua vui cho tên 'hót phân' này!
Hoắc Vân Sâm liếc nhìn chú Trần, nhưng không dừng việc vung vẩy cây trêu mèo, mà vừa chơi với mèo con vừa nói: "Chú Trần, chú đi xử lý chuyện hủy bỏ hôn ước giữa cháu và nhà họ Quý đi. Cứ nói là do cháu đơn phương muốn hủy, không liên quan đến nhà họ Quý."
Thực ra lúc ở dưới lầu chú Trần đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa tướng quân và nhà họ Quý rồi, lúc đó ông đã tức giận đến hai mắt tóe lửa, suýt chút nữa đã xông ra đánh người. Khó khăn lắm mới nén được cơn giận, giờ nghe lời tướng quân, cơn tức lại bùng lên: "Tướng quân, ngài thật sự muốn hủy hôn theo ý của họ sao? Dựa vào cái gì chứ! Hồi đó chính họ cầu xin được đính hôn với ngài, tôi còn nhớ lúc đó ngày nào cậu Quý cũng chạy đến nhà lấy lòng ngài.
Không ngờ ngài vừa gặp chuyện, nhà họ lại nhanh chóng bỏ đá xuống giếng như vậy!"
Hoắc Vân Sâm không có biểu cảm gì, "Sau khi cháu gặp chuyện, những kẻ bỏ đá xuống giếng còn ít sao? Chú Trần, đáng lẽ chú phải nghĩ đến ngày này từ lâu rồi chứ. Hơn nữa, cháu cũng không hề thích Quý Nhiễm. Hồi đó nếu không phải ông nội dùng sức khỏe để ép cháu, cháu cũng chẳng đồng ý đính hôn. Bây giờ như vậy cũng tốt, không cần miễn cưỡng duy trì một mối quan hệ đáng ghét với người mình không thích."
"Nhưng cũng không cần chúng ta phải chịu ấm ức như vậy chứ! Chuyện này ngài vốn chiếm ưu thế hơn, chỉ cần ngài không nhượng bộ, sớm muộn gì nhà họ Quý cũng sẽ lộ ra đuôi cáo, sẽ tự mình đề nghị hủy hôn trước. Đến lúc đó, ít nhất dư luận cũng sẽ dạy cho họ một bài học."
"Không sao cả, chuyện của cháu không cần người ngoài phải kêu ca bất bình hay trút giận thay, cháu cũng không cần sự ủng hộ của dư luận." Hoắc Vân Sâm thấy Tiểu Bạch không chơi cây trêu mèo nữa mà nằm ra đất nghỉ ngơi, anh liền đưa cây trêu mèo cho con robot bên cạnh, rồi cúi người dịu dàng bế Tiểu Bạch lên, "Chú đi làm đi, hãy nhanh chóng kết thúc chuyện này, cháu không muốn có bất kỳ quan hệ nào với nhà họ Quý nữa."
Sống mũi chú Trần cay xè. Tướng quân tốt như vậy, sao nhà họ Quý lại có thể chà đạp ngài ấy đến thế!
Chờ đến ngày đôi chân của tướng quân hồi phục, nhất định phải khiến bọn họ hối hận đến chết!
Nhưng ngay giây tiếp theo, ông lại nhớ đến lời của vị bác sĩ giỏi nhất Đế quốc nói rằng, đôi chân của tướng quân sẽ không bao giờ chữa khỏi được, lòng ông lại nguội lạnh như tro tàn.
Ông nghĩ, có lẽ cả đời này của tướng quân thật sự chỉ có thể như vậy mà thôi.
Chú Trần nhẹ nhàng khép cửa lại, vành mắt đã đỏ hoe.
Phó Bạch mệt đến mức toàn thân rã rời, nằm bẹp trên đùi Hoắc Vân Sâm, thề rằng sẽ không động đậy nữa, dù bị nghi ngờ bản năng cậu cũng không thèm cử động!
Hoắc Vân Sâm cảm nhận được sự mệt mỏi của chú mèo con, anh dùng hai ngón tay thon dài lay lay nó, ngạc nhiên nói: "Sao hôm nay thể lực của mày kém thế. Trước đây chơi lâu hơn cũng không thấy mày mệt như vậy."
"Meo!" (Bây giờ tôi là linh hồn của người trưởng thành, tất nhiên là mệt rồi.)
"Có phải đói rồi không?" Hoắc Vân Sâm búng tay với robot: "Đi pha một ly sữa dê."
"Vâng, chủ nhân." Robot nhận lệnh rồi đi ra ngoài.
Phó Bạch vui vẻ vẫy đuôi, cuối cùng cũng cảm nhận được niềm hạnh phúc khi mình là chủ nhân, được người khác hầu hạ rồi. Cậu vui vẻ kêu "meo meo" với Hoắc Vân Sâm.
Hoắc Vân Sâm nghe ra được niềm vui trong giọng nói của mèo con, tâm trạng cũng bị lây nhiễm theo, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Quả nhiên trong xã hội này, chỉ có tình cảm giữa con người và động vật là thuần khiết nhất, bạn đối tốt với động vật, nó cũng sẽ đối tốt lại với bạn.
Sữa dê được pha xong, Hoắc Vân Sâm một tay nhấc gáy mèo con lên, một tay giữ bình sữa cho nó, để nó có thể dễ dàng uống sữa.
Trước đây khi cơ thể còn lành lặn, mỗi lần nghỉ phép về nhà, anh thường bận xử lý công việc. Nhưng bây giờ chân đã tàn tật, bị đình chỉ công tác ở nhà, anh lại có nhiều thời gian hơn để tự mình chăm sóc chú mèo nhỏ này.
Phó Bạch được cho uống sữa mà có chút ngại ngùng. Dù sao thì tuổi tâm lý của cậu cũng đã 20 rồi, lại còn ngậm n*m v* bình sữa, thật sự là quá xấu hổ. Nhưng sau khi uống vài ngụm sữa dê thơm ngon lạ thường, cậu liền ném hết những chuyện đó lên chín tầng mây. Ngon thật, cũng không biết sữa dê này được chế biến thế nào mà còn ngon hơn cả loại cậu từng uống trước thời mạt thế.
"Ợ..." Phó Bạch uống hơi nhiều, ợ một cái toàn mùi sữa.
Hoắc Vân Sâm dùng khăn giấy lau miệng cho cậu, lật cậu lại rồi vỗ nhẹ, "Mày càng ngày càng ngốc rồi, ăn no cũng không biết nhả ra."
"Ợ..." (Làm sao tôi biết được! Lần đầu tiên làm mèo mà!)
Hoắc Vân Sâm: "Mèo ngốc."
"Ợ..." (Anh mới ngốc, cả nhà anh đều ngốc). Chỉ tiếc là cậu không thể nói tiếng người, nếu không Phó Bạch chắc chắn sẽ dọa Hoắc Vân Sâm sợ chết khiếp.
Sau khi được vỗ cho hết ợ, Phó Bạch phát hiện cơ thể mèo này của mình có hơi buồn ngủ, cậu ngáp liên tiếp mấy cái, đôi mắt mèo chẳng mấy chốc đã trở nên ươn ướt, dáng vẻ khi nhìn người khác vừa đáng yêu lại vừa đáng thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!