Chương 19: Đến thăm tướng quân

Phó Bạch chưa từng nghĩ đến chuyện mình sẽ trở thành vợ của tướng quân hay gì đó, nên khi nghe Hoắc Vân Sâm nói câu ấy, cậu hoàn toàn ngẩn người, chẳng thể tin nổi: "Tướng quân, anh... anh đang đùa phải không?"

Hoắc Vân Sâm nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc mà sâu lắng: "Không, anh nói thật."

Phó Bạch sững sờ, gò má bỗng đỏ lên, đến cả vành tai cũng nóng bừng. Cậu căng thẳng đến mức nói năng lắp bắp: "Sao... sao lại như vậy, anh... anh..."

Cậu muốn hỏi 'anh thích em sao', nhưng câu nói ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng. Loại câu hỏi này thật quá ngượng, làm sao có thể buột miệng nói ra được? Lỡ như tướng quân chỉ đang trêu chọc cậu thì sao? Chẳng phải cậu sẽ trở thành trò cười à?

"Tướng quân, anh đừng đùa kiểu này nữa, không vui chút nào đâu."

"Anh không nói đùa, anh nói thật đấy. Tiểu Bạch, mấy ngày gần đây anh đã nghĩ rất nhiều, và cuối cùng anh cũng đã xác định rõ rồi, anh thích em."

Hoắc Vân Sâm tỏ tình thẳng thắn, đầy chân thành.

Phó Bạch lại ngây người: "Nhưng... nhưng em là mèo biến thành mà."

"Giờ em không phải là người rồi sao?" Hoắc Vân Sâm không hề bận tâm đến điểm đó, có lẽ bởi từ khi Tiểu Bạch còn là mèo, anh đã cảm nhận được cậu không hề bình thường rồi.

Phó Bạch ngơ ngác, đồng thời trong lòng lại có một cảm giác vui sướng khó tả. Tướng quân thích cậu ư? Vừa nghĩ đến đó, trái tim cậu như tan chảy, cả người đều ngập trong vị ngọt như mật.

"Nhưng em... em vẫn chưa chắc chắn." Phó Bạch cảm nhận được mình thích Hoắc Vân Sâm, nhưng cái thích này rốt cuộc là dựa trên việc anh đã nuôi nấng mình, hay là dựa trên một thứ gì khác thì cậu không thể xác định được, cho nên cậu không muốn đáp lại quá nhanh.

May mà Hoắc Vân Sâm cũng không ép cậu, anh xoa tóc cậu: "Không sao, em có thể từ từ suy nghĩ, đợi em nghĩ thông suốt rồi hãy trả lời anh."

Không biết có phải là vì lời tỏ tình của Hoắc Vân Sâm hay không, mà Phó Bạch cảm thấy anh vừa xoa đỉnh đầu mình một cái, cả người cậu đã nóng ran, từ trong ra ngoài đều cảm thấy nóng.

Không được rồi không được rồi, cậu sắp sốt đến nơi rồi.

Phó Bạch cũng không biết mình đã về phòng bằng cách nào, vừa về đến nơi đã nhào lên giường, lăn qua lăn lại, tai mèo và đuôi mèo hoàn toàn lộ ra ngoài.

Tướng quân thích cậu ư...

Sao anh ấy lại thích cậu chứ.

Bắt đầu từ khi nào vậy?

Mình có điểm nào đáng để anh ấy thích chứ?

Phó Bạch lấy tay che mặt, thật sự chẳng nghĩ ra nổi, nhưng lòng cậu lại vui mừng khôn xiết.

Lăn lộn trên giường nửa ngày, cuối cùng Phó Bạch cũng nhớ ra chuyện chính, hôm nay cậu định tìm việc làm cơ mà! Nếu muốn ở lại nơi này, sống như một con người, cậu nhất định phải có công việc ổn định.

Cậu lại lấy ra tấm danh thiếp của người săn tìm ngôi sao hôm nay, người này tên là Trần Cường. Nhưng cậu không gọi điện thoại, mà dùng Tinh Bác hỏi hắn ta: [Anh có đó không?]

Đợi một lát, bên kia đã trả lời lại: [Có đây, cậu Phó, cậu có gì muốn hỏi sao?]

[Ngày mai tôi muốn đến công ty của các anh xem thử, không biết có được không?]

[Được chứ, mai mấy giờ cậu đến?]

[Các anh rảnh lúc nào?]

[Chúng tôi làm việc buổi sáng từ 9h đến 12h, chiều từ 2h30 đến 5h30. Trong khoảng thời gian này đều được cả.]

[Vậy sáng mai 10 giờ tôi đến nhé.]

[Được, tôi ở công ty chờ cậu.]

[Ừm, được, cảm ơn anh.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!