Phó Bạch ngủ một giấc đến tận sáng hôm sau, đêm qua không mộng mị gì, tỉnh dậy thoải mái dễ chịu, thế nhưng khi mở mắt ra lại nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của tướng quân, cậu nghi hoặc chớp chớp mắt, thầm nghĩ sao mình lại ở trên cùng một chiếc giường với tướng quân, rồi ngay sau đó, cậu mơ hồ nhớ lại cảnh tượng tối qua mình liều mạng bám dính lấy tướng quân, mặt lập tức đỏ bừng như máu.
Cậu đang làm cái gì vậy, còn tưởng mình là mèo con sao, thế mà lại chẳng hề có chút khoảng cách nào với tướng quân cả!
Trái tim đập loạn nhịp, Phó Bạch c*n m** d***, mặt nóng ran. Gần đây cậu ngày càng kỳ lạ, cứ nhìn thấy tướng quân là tim lại đập nhanh, cậu bị làm sao thế này?
Phó Bạch buồn bực vô cùng, cậu phát hiện mình chẳng có lấy một người bạn để tâm sự, mà loại chuyện này thì càng không thể nói với chú Trần được, xem ra cậu không thể cứ ru rú ở nhà mãi nữa, phải ra ngoài làm việc, kết bạn thôi.
Nếu không cậu cứ như người của một thế giới khác, hoàn toàn không thể hòa nhập triệt để vào nơi này.
"Tiểu Bạch, dậy rồi à?" Giọng nói trầm khàn nam tính cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Bạch, cậu giật bắn mình, cảm giác như trên đầu mọc ra cái gì đó, đang định giơ tay sờ thì một bàn tay to lớn khác đã sờ lên trước, kèm theo giọng cười: "Tiểu Bạch, thì ra em còn có thể hóa riêng tai mèo ra được à?"
Dứt lời, Phó Bạch "a" một tiếng, kinh ngạc nhìn Hoắc Vân Sâm, rồi cậu cũng đưa tay lên sờ, quả nhiên sờ thấy hai cái tai lông xù mềm mại.
Cậu "á" lên một tiếng, "Thế tai người của em có biến mất không?"
Phó Bạch hoảng hốt sờ tai người, sờ được liền thở phào một hơi: "Dọa chết em rồi, em còn tưởng tai em mất tiêu cơ. Ối, thế chẳng phải em có hai tai sao? Tướng quân, giờ trông em có đáng sợ lắm không?"
Hỏi xong, cậu chẳng thèm chờ Hoắc Vân Sâm trả lời đã nhảy xuống giường chạy ù đến trước gương. Thật ra cũng không có kỳ lạ gì, cứ như thể cậu đang đeo một chiếc bờm tai mèo vậy, lại còn có vài phần dễ thương.
Phó Bạch cũng bị sự dễ thương của chính mình đánh bại: "Tướng quân, em thấy em như thế này cũng khá đẹp trai đó, anh thấy sao?"
Hoắc Vân Sâm cũng đã rời giường đi đến sau lưng cậu, anh cao hơn hẳn, đứng sau Phó Bạch hoàn toàn che khuất thân hình nhỏ bé của cậu, giống như đang ôm người vào lòng từ xa vậy: "Ừ, rất đáng yêu."
Người đàn ông khẽ cong môi, giơ tay lên, không kiềm được mà vuốt nhẹ hai chiếc tai mèo. Phó Bạch thấy ngứa, tai mèo khẽ rung rung, còn biết nghiêng qua tránh. Dáng vẻ ấy thật sự đáng yêu đến cực điểm. Hoắc Vân Sâm tò mò hỏi: "Có thể điều khiển để thu nó về được không?"
Phó Bạch đáng yêu nghiêng đầu: "Em thử xem."
Cậu tập trung suy nghĩ, vừa nghĩ đến việc thu lại đôi tai, chúng liền biến mất; nghĩ đến việc cho chúng hiện ra, lập tức lại xuất hiện. Lặp lại mấy lần, cậu vui mừng nhìn anh qua gương, ánh mắt sáng lấp lánh: "Tướng quân, em có thể tùy ý chuyển đổi qua lại đó!"
Ánh mắt Hoắc Vân Sâm tối lại, anh dẫn dắt cậu: "Vậy còn đuôi thì sao? Có thể hiện ra được không?"
"Hửm? Cái này em thử xem." Phó Bạch không hề phát hiện mình đang 'tỏ ra đáng yêu', lại còn là trước mặt một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh. Cậu trầm tư một lúc, đuôi mèo lập tức vẫy ra. Vì Hoắc Vân Sâm đang đứng sau lưng nên đuôi mèo vô tình quét qua tay anh. Bàn tay to lớn không kìm được mà nắm lấy.
Phó Bạch nhạy cảm vặn vẹo người: "Nhột quá. Tướng quân, anh đừng nắm đuôi em, nhột lắm."
Cậu thu đuôi lại, xoay người nhìn Hoắc Vân Sâm, mặt cậu đỏ ửng như trái đào, xinh đẹp mọng nước.
Yết hầu nổi bật của Hoắc Vân Sâm lăn một cái lên xuống, anh xoa đầu Phó Bạch: "Sau này chỉ được biến tai với đuôi ra trước mặt anh thôi, biết chưa? Không được để người khác nhìn thấy."
"Đương nhiên là không thể cho người khác thấy rồi." Phó Bạch phồng má: "Em là yêu quái mà, nếu bị người khác nhìn thấy, sợ là sẽ dọa chết người ta mất."
"Sẽ không dọa người đâu, anh sợ em sẽ làm người ta chết mê chết mệt đấy." Ánh mắt Hoắc Vân Sâm sâu thẳm nhìn Phó Bạch. Cậu thiếu niên này hoàn toàn không biết mình dễ thương đến mức nào. Tai và đuôi mèo ấy chẳng hề đáng sợ, mà là thứ vũ khí chí mạng của sự đáng yêu.
Anh phải bảo vệ cậu thật tốt, không thể để người khác biết được thân phận thật sự của cậu.
Sự lúng túng buổi sáng khi tỉnh dậy theo việc Phó Bạch phát hiện kỹ năng mới của mình mà tan biến một cách tự nhiên, cậu và Hoắc Vân Sâm rửa mặt xong đi xuống lầu, lúc ăn sáng, Phó Bạch nói về ý định tìm việc của mình.
Chú Trần kinh ngạc nói: "Tiểu Bạch, cháu muốn tìm việc làm?"
Phó Bạch gật đầu: "Vâng, giờ cháu cũng coi như là một con người rồi, chẳng lẽ cứ ở nhà ăn không ngồi rồi mãi sao, với lại cháu còn trẻ, không muốn sống tầm thường thế đâu."
Lời này nghe cũng có lý, nhưng chú Trần nhìn Phó Bạch vẫn mang chút cảm giác như nhìn thú cưng, nghĩ rằng thú cưng thì phải được cưng chiều tử tế, được chủ nhân hầu hạ, sao có thể ra ngoài làm việc được?
"Nhà mình cái gì cũng có, cũng chẳng cần cháu kiếm tiền, thực ra cháu không cần ra ngoài làm đâu, nếu thấy chán thì có thể đi lớp đào tạo học thêm chút gì đó." Chú Trần nhẹ giọng nói.
"Thôi ạ, cháu cũng không phải chẳng biết gì cả." Phó Bạch đâu phải thật sự chỉ là một con mèo, cậu từng là người mà, nên các kỹ năng cơ bản của con người cậu đều biết, hoàn toàn có thể tự mình đảm đương một công việc, "Ăn cơm xong cháu vẫn ra ngoài tìm thử xem, nếu không cháu cảm thấy người sắp mốc meo rồi."
Biết trong nhà là do Hoắc Vân Sâm quản lý, Phó Bạch nũng nịu nhìn anh: "Tướng quân, em muốn đi làm, anh cho em đi đi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!