Chương 15: Biến thành người rồi, la la la~

Phó Bạch bị tiếng quát của chú Trần làm cho sững người, cậu cúi đầu nhìn mình, khi thấy mình đang trần như nhộng, thì suy nghĩ đầu tiên của cậu là vội vàng vơ lấy thứ gì đó bên cạnh để che thân. May mà trên ghế có một chiếc chăn lông mỏng, bình thường dùng để cho cậu nằm hoặc quấn người.

"Cậu là ai? Sao lại ở đây? Tướng quân đâu rồi?"

Chú Trần thấy chàng trai lạ mặt không nói gì, liền sải mấy bước lớn đi vào phòng, chỉ tay nghiêm giọng chất vấn: "Nếu cậu không nói, tôi sẽ báo cảnh sát đấy."

"Chú Trần, cháu..." Phó Bạch theo phản xạ mở miệng, gọi một tiếng xưng hô rất quen thuộc.

Chú Trần vô cùng kinh ngạc: "Cậu gọi tôi là gì? Chú Trần? Cậu quen tôi à?"

(⊙o⊙)...

"Cháu..."

Bây giờ Phó Bạch cũng không biết phải trả lời chú Trần thế nào nữa, trong đầu cậu rối tung cả lên, sao tự nhiên lại biến thành người chứ, lại còn bị bại lộ trước mặt chú Trần.

Cậu kéo chăn quấn quanh người, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng cầu khẩn: "Chú... chú có thể tìm giúp cháu một bộ quần áo được không ạ?"

Chú Trần nhíu chặt mày, vẫn chưa chịu động đậy: "Rốt cuộc cậu là ai, cậu còn chưa trả lời tôi. Hơn nữa vừa rồi có phải cậu đã gọi tôi là chú Trần không? Cậu quen tôi đúng không? Cậu còn quen cả tướng quân nữa? Cậu có quan hệ gì với tướng quân?"

Không hổ là người bên cạnh tướng quân, cách tra hỏi này thật là sắc bén, Phó Bạch bị hỏi đến mức không biết nên trả lời thế nào.

Nhưng bây giờ cậu không thể nói gì được, việc cấp bách trước mắt của cậu là phải đi tìm tướng quân, chỉ có tướng quân mới hiểu tình huống của cậu, chỉ có anh mới không thấy chuyện này kỳ quái.

"Chú ơi, bây giờ cháu không thể trả lời chú được, cháu phải đi tìm tướng quân, chú cứ để tướng quân giải thích cho chú nhé." Phó Bạch nói xong liền bước nhanh xuống giường, chạy đến tủ quần áo chuyên dùng của Hoắc Vân Sâm, mở tủ, lấy ra một bộ rồi chui vào phòng tắm mặc. Trong lúc đó, chú Trần vẫn ở ngoài gõ cửa liên hồi.

"Cậu ra đây, tướng quân ghét nhất là có người lạ vào phòng tắm của ngài ấy đấy."

Phó Bạch không để ý, cậu vội vàng thay quần áo. Khi mở cửa ra, cậu chỉ kịp nói gấp: "Cháu đi trước đây!"

Cậu lách qua người chú Trần, chạy mấy bước ra ngoài.

Quần của tướng quân quá rộng đối với cậu, Phó Bạch vừa chạy vừa xách quần, dưới chân cậu chỉ có đôi dép lê, vừa đi vừa suýt ngã. Tướng quân đang luyện tập dưới sân, cậu phải nhanh chóng tìm anh.

Chú Trần đã có tuổi, đâu nhanh nhẹn bằng Phó Bạch, đến khi ông đuổi ra thì hành lang đã không còn bóng người.

Nhưng ông đoán được Phó Bạch sẽ đi tìm tướng quân, bèn đặt hộp cơm xuống rồi vội vàng đi theo.

Xuống tới khu vườn phía sau, Phó Bạch chạy quanh tìm mãi, cuối cùng mới thấy bóng dáng Hoắc Vân Sâm ở một góc xa. Cậu đang định chạy tới thì chợt thấy trước mặt anh là y tá Trần An.

"Tướng quân, em thích ngài, em thật sự thích ngài."

Ủa?

Lại đang tỏ tình à?

Phó Bạch lập tức dừng bước, nấp sau một cái cây lén lút nhìn.

Hoắc Vân Sâm lạnh nhạt nhìn người y tá đang tỏ tình với mình: "Tôi không thích cậu."

Trần An vốn đã đoán được kết quả này, nhưng vẫn không cam lòng, cậu ta tiến lên một bước, dáng vẻ đáng thương nhìn anh: "Tướng quân, em có điểm nào không tốt sao? Tại sao ngài lại không thích em?"

Hoắc Vân Sâm khẽ nhíu mày: "Không có tại sao gì cả, không thích chính là không thích."

Trần An lại đi tới, Hoắc Vân Sâm lùi lại một bước, ánh mắt sắc bén: "Đừng tiến lại nữa, nếu không tôi sẽ lập tức báo cho y tá trưởng của các cậu."

Nghe vậy, Trần An lập tức dừng lại, cậu ta c*n m** d***, đau lòng khóc lên: "Tướng quân, chúng ta ở bên nhau hơn một tháng rồi, ngài thật sự không có chút tình cảm nào với em sao? Em có chỗ nào chưa đủ tốt, ngài nói em nghe đi."

Ánh mắt Hoắc Vân Sâm lạnh lùng: "Tôi đã nói rồi, không thích chính là không thích, không có lý do đặc biệt nào cả. Được rồi, cậu đi đi, sau này cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!