Chương 14: Biến hình rồi!

Chú Trần bây giờ có chút giống người già tính trẻ con, vốn dĩ việc Hoắc Vân Sâm không mang ông theo trong chuyến đi lần này đã khiến ông cảm thấy tủi thân. Giờ lại nghe tin tướng quân bị rơi xuống nước, ông càng tự trách không thôi.

Sau khi đưa ông cụ Hoắc và mấy người khác về khách sạn nghỉ ngơi, chú Trần vừa lau nước mắt vừa ngồi bên giường Hoắc Vân Sâm, nức nở trách móc.

Hoắc Vân Sâm ôm Phó Bạch trong lòng, vẻ mặt bất đắc dĩ. "Chú Trần, giờ cháu không sao rồi, chú đừng tự trách nữa."

"Làm sao mà tôi không tự trách được, nếu tôi ở bên cạnh chăm sóc tướng quân, ngài đã không bị rơi xuống nước rồi."

Hoắc Vân Sâm nói: "Nhưng nếu cháu không rơi xuống nước, thì làm sao chân cháu có thể khôi phục cảm giác được?"

Chú Trần nghẹn lời, không biết nên đáp thế nào. Phó Bạch "meo" một tiếng, lén lút viết một chữ "Tuyệt" vào lòng bàn tay Hoắc Vân Sâm.

Hoắc Vân Sâm cong mắt cười xoa đầu Tiểu Bạch.

Chú Trần im lặng một lúc, cũng cảm thấy có lý, nhưng đồng thời ông cũng rất tò mò không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khi tướng quân rơi xuống nước. "Tướng quân, lúc ngài rơi xuống nước đã gặp phải chuyện gì vậy? Sao chân lại có cảm giác trở lại?"

Hoắc Vân Sâm kể lại những gì anh đã nói với bác sĩ: "Cháu cũng không rõ, lúc đó cháu đã hôn mê rồi, đến khi tỉnh lại thì đã ở trong bệnh viện.

Chú Trần gãi đầu bối rối: "Lẽ nào thật sự có liên quan đến truyền thuyết người cá?"

Hoắc Vân Sâm bình tĩnh nói: "Có lẽ vậy, trước đây vốn dĩ cháu cũng không tin những chuyện này, nhưng bây giờ cháu đã trải qua một cảnh tượng kỳ lạ như vậy, cháu cũng không thể không tin. Nhưng bất kể bên ngoài đồn đoán thế nào, đối với cháu mà nói, chân của cháu có thể khỏi được là đã đủ rồi."

Mắt chú Trần đỏ hoe: "Đúng vậy, tướng quân, chân của ngài có thể khỏi rồi."

"Chú Trần, chú qua đây cũng mệt rồi, đi nghỉ một lát đi, ở đây không cần chú chăm sóc đâu." Hoắc Vân Sâm nói xong liền để chú Trần sang phòng kế bên nghỉ ngơi.

Trong phòng chỉ còn lại anh và Tiểu Bạch.

Nhà họ Hoắc chỉ ở lại Hải Đế Tinh vài ngày đã bị Hoắc Vân Sâm đuổi hết về, chỉ giữ lại chú Trần ở bên cạnh giúp đỡ đôi chút.

Còn những lời đồn đoán và tranh cãi bên ngoài, Hoắc Vân Sâm đều không quan tâm, anh chỉ tập trung an dưỡng ở trong bệnh viện.

Một tháng sau, Hoắc Vân Sâm đã có thể xuống đất đi lại, mỗi ngày đều tập đi được một quãng ngắn.

Hôm nay, Hoắc Vân Sâm chống gậy chậm rãi đi dạo trong vườn. Chú Trần thì đến khách sạn tự tay nấu cơm, còn Phó Bạch nhàn nhã tung tăng đi theo anh. Đột nhiên, cơ thể Hoắc Vân Sâm loạng choạng một cái, Phó Bạch còn chưa kịp phản ứng thì một y tá nam Omega đã vội vàng lao tới đỡ lấy Hoắc Vân Sâm.

"Tướng quân, ngài không sao chứ?" Y tá này là nhân viên phụ trách vật lý trị liệu của Hoắc Vân Sâm, mỗi ngày đều tới chăm sóc và theo dõi tình trạng hồi phục của anh, cậu ta tên là Trần An.

Hoắc Vân Sâm lịch sự đẩy tay người nọ ra: "Tôi không sao, không cần đỡ."

"Meo." Phó Bạch cào cào ống quần Hoắc Vân Sâm, lo lắng ngẩng đầu nhìn anh.

Hoắc Vân Sâm mỉm cười trấn an: "Đừng lo, tôi không sao đâu."

Y tá Trần An còn muốn đến đỡ Hoắc Vân Sâm, nhưng ngại uy nghiêm của tướng quân nên không dám chạm tới, chỉ đứng đó lo lắng nói: "Tướng quân, ngài đừng gắng sức quá. Tuy giờ ngài có thể đi lại, nhưng vẫn không nên đi quá lâu."

Hoắc Vân Sâm lạnh nhạt nhìn cậu ta: "Cậu yên tâm, tôi làm việc có chừng mực, tôi tập thêm một chút nữa."

Cảm giác có thể tự mình đứng dậy bước đi thật sự rất tuyệt. Mỗi ngày Hoắc Vân Sâm đều muốn luyện tập, hơn nữa là một quân nhân, anh hiểu rõ giới hạn cơ thể mình, nên cũng không hề cố chấp.

Trần An thấy tướng quân kiên trì, cũng không nói gì thêm nữa, nhưng vẫn theo sát từng bước bên cạnh, căng thẳng chú ý đến anh.

Đợi Hoắc Vân Sâm tập luyện gần xong, cậu ta lập tức đẩy xe lăn đến để anh ngồi xuống. "Cảm ơn." Hoắc Vân Sâm lịch sự nói.

Phó Bạch nhảy lên đùi Hoắc Vân Sâm, vẫy vẫy đuôi, cuộn mình trên đùi anh.

Trần An thấy vậy, liền đưa tay ra định bế mèo đi: "Con mèo này thật không biết điều, tướng quân ngài vừa mới tập mệt xong, sao lại có thể đè lên chân ngài được, hay là để tôi bế nó về nhé."

"Meo!" (Tôi không biết điều chỗ nào chứ.)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!