Chương 12: Phát hiện

Phó Bạch đang chữa trị vết thương ở chân cho Hoắc Vân Sâm thì tấm chăn đột nhiên bị lật tung lên như có gió lốc thổi bay. Lúc ấy, chân mèo của cậu vẫn còn đặt trên đầu gối của Hoắc Vân Sâm, móng vuốt đang tỏa ra linh lực.

Phó Bạch cứng đờ, Hoắc Vân Sâm cũng sững sờ, anh không thể tin nổi nhìn vào móng vuốt của Tiểu Bạch, luồng ánh sáng vàng tỏa ra đó là thứ gì vậy? Tại sao ánh sáng ấy lại như hơi nước, chậm rãi thấm vào đầu gối anh rồi biến mất không thấy đâu?

Thấy Hoắc Vân Sâm đang nhìn móng vuốt của mình, Phó Bạch lập tức giấu nó ra sau lưng, vẻ mặt vô cùng chột dạ. Nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là biểu cảm hiện tại của cậu quá giống con người, giống đến mức Hoắc Vân Sâm chưa bao giờ cảm thấy cậu giống người như giây phút này.

"Tiểu Bạch, mày..."

Phó Bạch: "Meo!" (Đừng hỏi tôi, tôi không biết gì cả!)

Phó Bạch giơ móng vuốt lên che mặt, cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, cậu lại chui tọt vào trong chăn, chỉ chừa lại cái mông tròn trịa cho Hoắc Vân Sâm nhìn.

Hoắc Vân Sâm: "..."

Con mèo này không chỉ thành tinh, mà anh thấy nó sắp thành yêu quái luôn rồi, lại còn có thể phát ra ánh sáng vàng kim, rõ ràng không phải chuyện bình thường.

Điều kỳ lạ là, Hoắc Vân Sâm không hề nghĩ thứ ánh sáng đó có thể làm hại mình, ngược lại, trong đầu anh xuất hiện một suy đoán táo bạo.

Hoắc Vân Sâm chống người dịch qua, rồi ôm mèo con vào lòng. Bình thường mèo nhỏ luôn ngoan ngoãn để anh ôm, nhưng lần này nó lại giãy giụa dữ dội, muốn trốn khỏi vòng tay anh.

Hoắc Vân Sâm dùng chút sức không cho nó chạy: "Tiểu Bạch, mày có thể hiểu được tiếng người đúng không? Anh biết mày có thể."

Phó Bạch: "???" (Hả? Sao tướng quân lại nói vậy, anh ấy biết mình có thể hiểu được tiếng người ư?)

Phó Bạch lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe đầy nghi hoặc nhìn Hoắc Vân Sâm.

Hoắc Vân Sâm v**t v* đầu cậu, ánh mắt nghiêm túc và dịu dàng: "Đừng sợ, anh sẽ không làm hại mày đâu, anh đã sớm biết mày có thể hiểu được tiếng người rồi."

(Cái gì? Tướng quân đã sớm biết rồi? Anh ấy biết từ lúc nào?)

Phó Bạch kinh ngạc trợn tròn mắt, cậu đã diễn tốt như vậy, rốt cuộc là lộ sơ hở ở đâu rồi?

Hoắc Vân Sâm vẫn chậm rãi vuốt lông cậu, giọng nói ôn hòa, cố làm cậu an tâm: "Mày là mèo anh nuôi, bất kể mày biến thành cái dạng gì, đều là mèo của anh, là người nhà của anh."

"Meo?" (Thật sự không quan tâm tôi biến thành cái gì sao? Nếu tôi biết nói tiếng người thì sao?)

Phó Bạch thoáng có một ý nghĩ liều lĩnh, nhưng vẫn còn do dự. Có thể nghe hiểu tiếng người thì có lẽ người ta còn chấp nhận được, nhưng nếu thực sự nói được tiếng người... liệu tướng quân có thể tiếp nhận không?

"Tin anh, anh sẽ không làm hại mày."

Hoắc Vân Sâm nhìn cậu, ánh mắt nghiêm nghị mà chân thành.

Phó Bạch ngơ ngác nhìn Hoắc Vân Sâm, đột nhiên, cậu cảm thấy mình có thể thử một lần. Dù sao, có thể nói chuyện với anh sẽ dễ dàng hơn, chứ chẳng lẽ cậu phải sống cả đời trong thân mèo, không nói năng gì sao?

Phó Bạch đặt móng vuốt vào lòng bàn tay của Hoắc Vân Sâm, rồi bắt đầu viết từng chữ trong đó.

Khi từng nét chữ hiện ra, Hoắc Vân Sâm càng lúc càng sững sờ.

Tiểu Bạch viết: [Tôi biết nói, anh có sợ không?]

Hoắc Vân Sâm chỉ ngẩn người chốc lát, rồi rất nhanh bình tĩnh lại. Anh nhìn cậu, khóe môi cong lên, nở nụ cười dịu dàng: "Không sợ."

Đồng tử của Phó Bạch giãn ra, sau đó lập tức nhảy vào lòng Hoắc Vân Sâm: "Tướng quân!"

Cậu mở miệng mèo ra nói chuyện.

Hoắc Vân Sâm ôm chặt lấy cậu, vẫn chưa thể tin nổi, nhìn thẳng vào đôi mắt sáng trong kia: "Mày thật sự biết nói chuyện?"

Phó Bạch ngẩng mặt nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh: "Vâng, tướng quân, anh thấy tôi như vậy có đáng sợ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!