Lại một kẻ nữa đến khoe khoang trước mặt tướng quân. Phó Bạch nhe răng với Bruce, làm hắn giật mình, thật sự không ngờ con mèo trông có vẻ ngoan ngoãn thế kia lại đột nhiên hung dữ như vậy.
"Hoắc tướng quân, con mèo nhỏ của ngài cũng hung dữ thật đấy."
"Nó chỉ hung dữ với người mà nó không thích hoặc có mùi không dễ ngửi thôi." Hoắc Vân Sâm thờ ơ nói: "Bruce tướng quân đừng trách."
Bruce: "!!!"
Mùi gì không dễ ngửi?
Hoắc Vân Sâm đang nói trên người hắn ta... có mùi sao!?
Bruce tức đến nghẹn lời, vừa định chất vấn Hoắc Vân Sâm thì đã thấy anh đưa mèo con đi xa rồi. Sau khi đến chào tạm biệt với Đại hoàng tử, Hoắc Vân Sâm đưa Tiểu Bạch rời khỏi yến tiệc.
Chú Trần mở cửa xe cho Hoắc Vân Sâm. Sau khi cả hai ngồi vào, xe bắt đầu lăn bánh. Khi đi được một đoạn, chú Trần mới hỏi: "Tướng quân, không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Không có."
"Meo!" Phó Bạch kêu một tiếng, đứng thẳng dậy bám vào vạt áo tướng quân, rõ ràng là có chuyện! Chức vụ của tướng quân đã bị điều chuyển rồi mà!
Hoắc Vân Sâm gãi cằm mèo con.
Chú Trần nhanh chóng ngoái đầu lại nhìn, "Sao tôi cảm thấy Tiểu Bạch như đang nói gì đó thế, chẳng lẽ thật sự có chuyện mà tướng quân không nói với tôi à?"
"Thật sự không có." Việc điều chức là chuyện đã biết từ trước, Hoắc Vân Sâm không cho là vấn đề. Trái lại, Tiểu Bạch dường như lại thấy đó là chuyện lớn. Anh thuận tay vuốt lông Tiểu Bạch: "Sao vậy?"
"Meo." (Tướng quân, tôi muốn chữa khỏi chân cho anh thật nhanh.)
Phó Bạch đặt móng vuốt lên đầu gối anh, ánh mắt đầy lo lắng. Sao vẫn chưa khỏi chứ, tướng quân sắp bị người ta bắt nạt đến nơi rồi.
Lần này Hoắc Vân Sâm không hiểu lời của Tiểu Bạch, tưởng rằng nó chê bữa tiệc quá nhàm chán, nên an ủi: "Lần sau không đưa mày đến những nơi như thế này nữa, thật ra cũng chẳng có gì vui đâu."
"Meo." (Cái này thì đúng.)
Phó Bạch đồng tình, mắt mèo sáng rực lên.
Hoắc Vân Sâm mím môi khẽ cười: "Đói chưa?"
"Meo." (Chưa.)
"Vậy buồn ngủ rồi à?"
"Meo." (Hình như có một chút.)
Phó Bạch cảm thấy buổi tiệc ngột ngạt quá, mí mắt sụp xuống, rồi cuộn tròn trên đùi tướng quân, mắt lim dim.
Ngón tay thon dài của Hoắc Vân Sâm khẽ vuốt lưng cậu: "Ngủ đi."
"Meo." (Đợi tôi hồi phục tinh thần lực rồi sẽ chữa chân cho anh, tướng quân anh đừng lo lắng nhé.)
Quả thực đúng như lời Bruce tướng quân nói, hai ngày sau, công văn về việc điều chuyển công tác đã được gửi xuống. Hoắc Vân Sâm phải đến bàn giao công việc với Bruce, Tiểu Bạch bám người đương nhiên cũng phải đi theo, chủ yếu là cậu sợ tên Bruce kia lại bắt nạt tướng quân. Nếu hắn dám làm thế thật, cậu sẽ cắn chết hắn!
Nghĩ vậy, Tiểu Bạch quyết tâm theo Hoắc Vân Sâm ra ngoài.
Cũng may là ngoài việc mỉa mai vài câu ra thì Bruce cũng không có hành động gì khác. Dù sao việc bàn giao cũng nhiều, hắn không thể qua loa được. Trong lúc hai người làm việc, Phó Bạch ngồi bên bàn chơi với một viên bi thủy tinh, hết đẩy tới lại gẩy lại, có chút buồn chán.
Cậu nghĩ, mình làm mèo càng lâu thì hành vi cũng ngày càng giống mèo thật rồi, đôi khi tay lại ngứa, thích cố tình làm đổ vài thứ, ví dụ như bây giờ, rõ ràng đang chơi rất ngoan, vậy mà móng vuốt lại vô thức gạt đổ ly trà nóng bên cạnh.
"Meo!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!