Chương 10: Bị vả mặt

Nói ra cũng thật trùng hợp, chiếc xe phía sau Hoắc Vân Sâm chính là của nhà họ Quý. Lúc đó Quý Nhiễm ở trên xe nhìn thấy Hoắc Vân Sâm xuống xe còn kinh ngạc vô cùng.

Tuy biết ngày trọng đại như hôm nay rất có thể sẽ gặp Hoắc Vân Sâm, nhưng không ngờ lại gặp ngay ở cổng. Thấy anh bị phóng viên hỏi về chuyện hủy hôn giữa họ, dáng vẻ lạnh lùng không thèm đếm xỉa của anh khiến trong lòng cậu ta có chút khó chịu.

Không muốn trả lời bất cứ câu hỏi nào liên quan đến mình sao? Là vì anh không quan tâm đến cậu ta, chẳng coi trọng mối hôn ước từng có giữa họ, hay là vì trong lòng thấy khó chịu, sợ phải đối mặt với câu hỏi ấy?

Trong đầu Quý Nhiễm suy nghĩ lung tung rất nhiều, mãi cho đến khi cả nhà ba người họ bước lên thảm đỏ bị phóng viên đặt câu hỏi, cậu ta mới hoàn hồn lại.

"Quý thiếu gia, cậu có thể nói một chút về chuyện hủy hôn với Hoắc tướng quân được không?"

"Chuyện này là quyết định của nhà họ Quý các vị hay là của nhà họ Hoắc?"

"Cậu và Hoắc tướng quân còn có khả năng ở bên nhau không?"

Hàng loạt ánh đèn flash chớp liên hồi khiến Quý Nhiễm gần như không mở nổi mắt, cậu ta hơi nghiêng đầu tránh, vừa hay nhìn thấy con mèo trắng nhỏ đang chống người trên vai Hoắc Vân Sâm.

Tiểu Bạch?

Hoắc Vân Sâm đến dự tiệc sinh nhật Đại hoàng tử lại còn mang theo một con mèo?

Thật là quá tùy tiện! Anh ta thật sự coi mình là phế vật, sống cuộc sống về hưu dưỡng già rồi sao? Không có chí tiến thủ, đúng là kẻ vô dụng!

Quý Nhiễm cau mày đầy khó chịu, quay đầu nhìn về phía phóng viên. Cha cậu ta, Quý An Tùng, đang bình tĩnh trả lời câu hỏi của họ: "Cảm ơn sự quan tâm của mọi người đối với chuyện này, nhưng đây là chuyện riêng của nhà họ Quý và nhà họ Hoắc, hy vọng mọi người đừng chú ý quá nhiều đến chúng tôi nữa, cảm ơn, cảm ơn."

Lời nói của Quý An Tùng vô cùng khéo léo, giữ miệng kín bưng, không tiết lộ điều gì, cũng không mỉa mai hay ám chỉ ai. Dù sao ông cũng là thương nhân hàng đầu đế quốc, rất hiểu rõ chuyện gì nên nói, chuyện gì không. Dù đã hủy hôn ước, chỉ cần chưa đến mức xé rách mặt mũi thì vẫn nên giữ chút hòa khí. Con người mà, luôn phải chừa cho mình một đường lui.

Tuy nhiên Quý An Tùng không ngờ con trai mình lại mở miệng nói tiếp ngay sau đó: "Chuyện hủy hôn này, tôi cũng chỉ biết sau khi anh Sâm đăng tuyên bố. Tôi không ngờ anh ấy thật sự lại thật sự vì mặc cảm với vết thương ở chân mà làm vậy."

Lời này vừa thốt ra, các phóng viên đều sôi sục. Thì ra Hoắc tướng quân hủy hôn không phải là bị ép, mà là vì tự ti?

Vậy chẳng phải điều này chứng tỏ anh ta rất yêu Quý thiếu gia sao?

Ngọn lửa hóng hớt bùng cháy dữ dội, các phóng viên lại nhao nhao hỏi Quý Nhiễm sau này có còn ở bên Hoắc tướng quân nữa không.

Quý An Tùng và Hà Vân đã sợ đến tái mặt vì con trai nói năng lung tung. Hoắc tướng quân còn đang ở ngay phía trước không xa, sao thằng bé này lại có thể nói năng bừa bãi như vậy!

Hà Vân dùng sức giật vạt áo của con trai, nhắc nhở cậu ta giữ mồm giữ miệng.

Nhưng Quý Nhiễm lại cho rằng mình đâu có nói sai. Hơn nữa, cho dù cậu ta và Hoắc Vân Sâm có xé rách mặt nhau thì đã sao chứ? Hai người họ vốn không thể nào quay lại được nữa rồi, cả đời này đều không thể. Vì vậy Quý Nhiễm không để ý đến lời nhắc nhở của mẹ, nói với phóng viên: "Sẽ không ở bên nhau nữa, tôi tôn trọng quyết định của anh Sâm, nếu cứ miễn cưỡng duy trì mối quan hệ này, e rằng sẽ khiến anh ấy càng thêm đau khổ."

"Quý Nhiễm!" Quý An Tùng tức đến nỗi sắc mặt sầm lại, quát khẽ. Hôm nay đứa con này uống nhầm thuốc à, sao lại có thể nói những lời này trước mặt nhiều phương tiện truyền thông như vậy! Hơn nữa còn là nói trước mặt Hoắc Vân Sâm, đây chẳng phải là xé rách mặt với nhà họ Hoắc sao!

Quý An Tùng và Hà Vân đều có chút hoảng sợ nhìn về phía Hoắc Vân Sâm, anh vẫn dừng lại trước cửa, chưa vào trong.

Sau khi nghe Quý Nhiễm nói năng hồ đồ như vậy, lông toàn thân Phó Bạch đều bị tức đến dựng hết cả lên. Cái gì mà "vì tự ti mà hủy hôn", nói năng vớ vẩn! Loại người như cậu ta ép Tướng quân phải từ hôn đã là quá đáng lắm rồi, giờ còn dám bôi nhọ anh ấy nữa? Tự ti cái rắm! Người như cậu ta, dù tướng quân có tàn tật cũng thừa sức xứng với cậu ta nhé!

"Meo!" Phó Bạch thu móng vuốt trên vai về, ngồi xổm trên đùi tướng quân, ngẩng đầu nhìn anh, vươn móng nhỏ vỗ vỗ tay tướng quân: "Meo!"

Tướng quân, anh mau đi giải thích đi, không thể để cậu ta vu khống anh như vậy được!

Hoắc Vân Sâm vẫn bình thản, chỉ khi nhìn Tiểu Bạch thì trong đôi mắt xanh lục lạnh lẽo ấy mới thoáng hiện chút ấm áp: "Mày muốn anh đi giải thích?"

"Meo!" Đương nhiên rồi, không giải thích chẳng lẽ để mặc cho Quý Nhiễm dẫm lên anh à? Nếu không phải bây giờ cậu là một con mèo thì đã sớm lên tiếng giúp rồi.

Tên Quý Nhiễm kia thật là quá đáng!

Hoắc Vân Sâm lại không ngờ người trong cuộc như mình còn chưa tức giận bao nhiêu, mà mèo nhỏ này lại còn tức giận hơn cả anh. Nhìn gương mặt bé xíu tức đến phồng má của Tiểu Bạch, vốn dĩ anh không định để tâm đến Quý Nhiễm, nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh hiếm khi thay đổi quyết định.

Tiểu Bạch muốn anh đi, vậy thì anh đi thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!