Chương 1: Xuyên thành bé mèo nhỏ

Phó Bạch nhìn chằm chằm vào đôi móng vuốt lông xù của mình, vẻ mặt như chẳng còn luyến tiếc gì với cuộc đời này nữa.

Tình huống quái quỷ gì đây?

Người ta xuyên không, dù là nhân vật chính hay vai pháo hôi, ít nhất cũng là con người. Sao tới lượt cậu thì lại xuyên thành một con mèo chứ?

Lại còn là một con mèo chân ngắn.

Nhìn đôi chân ngắn cũn cỡn này, e rằng muốn nhảy lên cái ghế sofa thôi cũng chẳng nổi.

Phó Bạch sầu não thở dài, uể oải nhìn quanh căn phòng dành cho mèo này. Căn phòng rộng chừng mấy chục mét vuông, đối với một con mèo mà nói, quả thật là vô cùng rộng rãi.

Phong cách trang trí lấy tông màu cam làm chủ đạo, trông vô cùng ấm cúng. Xung quanh còn được bố trí những chiếc ghế sofa thấp, trụ cào móng thấp được thiết kế riêng, đủ loại đồ chơi cho mèo và cả một bức tường treo đầy quần áo cho mèo.

Chỉ nhìn sơ qua thôi cũng biết, chủ nhân của nơi này rất yêu mèo, hơn nữa còn là người có điều kiện.

Phó Bạch an ủi bản thân, có lẽ ông trời thấy cậu sống ở thời mạt thế quá gian khổ, nên mới cho cậu xuyên thành mèo để hưởng phúc đây mà.

Trong phòng có một chiếc gương lớn sát đất, Phó Bạch cố sức nhảy ra khỏi ổ, vặn vẹo cái thân hình nhỏ bé, chạy tới trước gương.

Nếu cậu không nhìn lầm thì hiện giờ cậu là một con mèo Napoleon chân ngắn, lông toàn thân trắng muốt, bộ lông dài mềm mại. Đôi mắt tròn xoe với đồng tử đen, viền ngoài pha chút màu nâu vàng. Miệng và mũi nhỏ xíu đều hồng hồng trắng trắng, mềm mại cực kỳ, đáng yêu đến mức như một thiên sứ nhỏ.

Ngay cả Phó Bạch nhìn thấy cũng muốn nhào tới ôm lấy mình mà x** n*n một phen. Tiếc là chân quá ngắn, với không tới, chỉ đành bỏ cuộc.

Sau khi quan sát kỹ căn phòng và bản thân, Phó Bạch thử giơ móng vuốt lên, kiểm tra xem dị năng của mình còn không. Cậu vốn là dị năng giả đến từ thời mạt thế, sở hữu năng lực chữa trị hệ quang. Chỉ không biết sau khi chết, linh hồn còn đây, thì dị năng này có còn dùng được không.

Sau khi tập trung tinh thần và cố gắng một lúc, không ngờ cậu lại nhìn thấy từ miếng đệm thịt dưới móng vuốt lóe lên một luồng sáng vàng nhạt. Dù chỉ tồn tại trong một giây rồi biến mất như khói, nhưng Phó Bạch đã vui mừng đến mức lăn vài vòng ngay tại chỗ.

Dị năng của cậu vẫn còn dùng được!

Vậy không biết mình có thể mở miệng nói chuyện được không, Phó Bạch há miệng mèo ra, thử gọi tên mình.

"Phó Bạch."

Hai chữ rõ ràng vang lên trong căn phòng yên ắng, Phó Bạch hốt hoảng đưa chân lên che miệng, lén lút nhìn ra cửa, thấy không có ai phát hiện, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lại hưng phấn lăn thêm vài vòng trên đất.

Cậu nghĩ có lẽ bây giờ mình không phải là một con mèo bình thường nữa, mà là một con mèo yêu rồi, biết đâu sau này còn có thể hóa thành hình người nữa ấy chứ!

Nghĩ như vậy, Phó Bạch vui vẻ chấp nhận thân phận mèo hiện tại của mình, cứ coi như là đang trải nghiệm cuộc sống từ một góc nhìn khác.

Sắp xếp lại dòng suy nghĩ, Phó Bạch xoay người ra khỏi phòng để tìm hiểu thêm thông tin. May mà căn phòng này không có cửa, cậu có thể tùy ý ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi phòng, Phó Bạch phát hiện mình đang ở trong một căn biệt thự 2 tầng, chỉ là cậu ở tầng 1, vừa ra ngoài đã thấy ngay phòng khách rộng lớn, lúc này trong phòng khách đang có ba người ngồi, cùng một người đàn ông trung niên mặc lễ phục đuôi tôm đang bưng khay.

Ông ấy bày trà nước cho ba người ngồi đó xong liền lặng lẽ lui xuống.

Vì tầm mắt quá thấp, Phó Bạch phải cố gắng đứng bằng hai chân sau, bám vào chậu hoa để nhìn về phía đó.

Trong ba người, người thu hút ánh nhìn nhất chính là người đàn ông mặc đồ ở nhà màu xám đang ngồi trên xe lăn. Đáng lẽ ngồi xe lăn phải là bệnh nhân hoặc người tàn tật, nhưng khí thế của anh lại là mạnh nhất. Nửa thân trên của anh cao ráo khỏe khoắn, đường nét khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng, khiến ngũ quan của anh vừa lập thể lại vừa đầy tính xâm lược. Dưới mái tóc đen ngắn, một đôi mắt màu xanh lục sâu thẳm đầy quyến rũ khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là không thể rời mắt nổi.

Phó Bạch nhìn anh đắm đuối suốt một lúc mới chịu dời tầm mắt sang hai người còn lại, một cậu trai có vẻ ngoài dịu dàng, người phụ nữ còn lại có hơi đẫy đà, toàn thân lấp lánh trang sức quý giá.Hà Vân nhấp một ngụm trà, khi đặt xuống, bà ta lẳng lặng liếc qua đôi chân tàn tật của Hoắc Vân Sâm, sau đó ngẩng đầu nhìn anh với vẻ hiền hòa, rồi nói: "Vân Sâm, gần đây sức khỏe của cháu thế nào?"

Vẻ mặt Hoắc Vân Sâm nhàn nhạt: "Vẫn ổn, làm phiền bác gái lo lắng rồi."

"Ổn là tốt rồi, ổn là tốt rồi. Cháu không biết đó thôi, từ khi cháu bị thương đến giờ, ngày nào bác cũng không ngủ ngon được." Hà Vân đau lòng nhìn đứa con bên cạnh, đưa tay nắm lấy tay cậu ta, "Đặc biệt là Nhiễm Nhiễm nhà chúng ta, ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, ngày nào cũng đi nhà thờ cầu phúc cho cháu, hy vọng đôi chân của cháu có thể mau chóng hồi phục.

Vì chuyện này, cháu không biết nó đã bị bạn bè nói những lời khó nghe đến mức nào đâu!"

Quý Nhiễm cảm nhận được mẹ đang bóp tay mình truyền tín hiệu, liền vội vàng cố nặn ra nước mắt, răng khẽ c*n m** d***, tủi thân nức nở, nhưng ánh mắt lại liếc mẹ mình một cái đầy hờn dỗi: "Mẹ, chẳng phải con đã bảo mẹ đừng nói những lời này trước mặt anh Sâm sao? Mẹ làm vậy chẳng phải sẽ khiến anh ấy phiền lòng ư?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!