Chương 7: Anh đang ở dưới lầu ký túc xá của em

Đường Trăn nói với nhóc 000: "Đúng ra nam chính phải bảo là việc học bận quá, mong tôi thông cảm chứ nhỉ, ai dè anh ấy lại nhận lỗi thẳng thừng luôn."

000 cũng không rõ lắm, chỉ đoán mò: [Dù sao hai người cũng mới chính thức quen nhau được 6 ngày, chưa đầy một tuần, mới chỉ hẹn hò đúng một lần nên chắc vẫn còn đang trong giai đoạn mặn nồng.]

000 nói cũng có lý. Khi tình yêu vừa mới bắt đầu, đôi bên thường sẽ kiên nhẫn với nhau hơn vì chưa thật sự thấu hiểu, cả hai vẫn đang trong quá trình tìm hiểu tính cách của đối phương.

Đường Trăn nhìn lại nhiệm vụ, thấy vẫn chưa hiển thị trạng thái hoàn thành. Điều này nghĩa là gì? Nghĩa là cô hờn dỗi vẫn chưa đủ đô sao?

Cái ranh giới giữa "hờn dỗi vu vơ" và "nổi trận lôi đình", Đường Trăn vẫn chưa biết cách nắm bắt cho lắm.

Tính tình cô vốn hiền lành, hầu như chẳng bao giờ xung đột hay cáu gắt với ai, thế nên cô thật sự không hiểu "giận dỗi" là phải như thế nào mới đúng.

"000, những gì tôi vừa nói không tính là đang giận sao?"

[Chắc là có, nhưng cô có thể hung dữ hơn, tỏ ra mất kiên nhẫn hơn một chút. Tuy là hờn dỗi nhẹ nhàng nhưng vẫn phải ra chất đang giận. Có điều Trăn Trăn à, thái độ không được quá tệ đâu nhé, nếu mà làm nam chính đòi chia tay luôn là hỏng bét đấy.]

Đường Trăn cảm thấy hơi đau đầu. Lúc đầu cô cứ ngỡ nhiệm vụ này đơn giản lắm, nhưng giờ mới nhận ra cô đã đánh giá thấp cái gọi là "phát hỏa".

Nói cho cùng vẫn là do cô thiếu kinh nghiệm quá mà.

Điện thoại cũng đã gọi rồi, nhiệm vụ cũng bắt đầu rồi, không thể bỏ dở giữa chừng được.

Đường Trăn nắm chặt điện thoại, nhìn những ngôi sao thưa thớt trên bầu trời rồi bắt đầu kiếm chuyện vô lý: "Chúng ta đã ba ngày không gặp mặt rồi, có phải chỉ cần em không gọi điện cho anh là anh cũng sẽ im lặng luôn đúng không?"

Lời giải thích của Nhậm Ngôn Kinh nghe qua có vẻ khá yếu ớt: "Không phải..."

Đường Trăn cười khẩy một tiếng. Đáng lẽ đó phải là một nụ cười đầy vẻ khinh miệt, nhưng có lẽ do giọng cô quá ngọt nên nghe chẳng thấy hung dữ chút nào, ngược lại cứ như tiếng mèo con đang kêu.

Dù vậy, cô cũng đã dồn hết sức bình sinh để "hờn dỗi" rồi.

"Nhưng sự thật là suốt ba ngày qua anh chẳng thèm gửi cho em lấy một cái tin nhắn. Nếu bây giờ em không gọi cho anh, có phải anh định cả tuần, cả tháng cũng không nhớ đến em luôn không?"

Nhậm Ngôn Kinh lại thở hắt ra một hơi, rõ ràng đây cũng là lần đầu tiên anh rơi vào tình huống này.

Mọi chuyện có vẻ khá nan giải. Hiển nhiên anh chưa từng có kinh nghiệm tương tự nên cách xử lý còn hơi ngây ngô: "Không đâu..."

"Em là gì của anh cơ chứ, na... Nhậm Ngôn Kinh." Hỏng bét, suýt chút nữa cô đã thốt ra hai chữ "nam chính" rồi.

Cũng may là câu hỏi này Nhậm Ngôn Kinh trả lời được: "Em là bạn gái của anh."

"Vâng, là người bạn gái ba ngày không được liên lạc."

Chuyện này xem chừng chưa thể bỏ qua ngay được.

Tất nhiên, thật ra là có thể bỏ qua, nhưng sở dĩ nó chưa trôi là vì nhiệm vụ vẫn chưa báo hoàn thành.

Nhậm Ngôn Kinh chủ động chuyển chủ đề: "Hiện giờ em đang ở đâu?"

Đường Trăn nghe thấy ở đầu dây bên kia có tiếng sột soạt, cô không bận tâm mà tiếp tục làm mình làm mẩy: "Ngoài ký túc xá ra em còn có thể ở đâu được nữa? Bạn trai chẳng thèm đưa đi chơi, ngày nào em cũng chỉ biết đi học rồi về phòng ngủ. Cuộc sống chẳng khác gì lúc còn độc thân cả."

"Bạn cùng phòng hỏi em bao nhiêu lần là bạn trai đâu rồi, em định bảo là chính em cũng chẳng biết nữa kìa."

"Ngày nào em cũng đi học cùng các bạn, ăn cơm cùng các bạn, về phòng cùng các bạn, tối đến lại nằm dài trong phòng xem phim ngắn cùng các bạn."

Đường Trăn vốn dĩ thấy không sao, nhưng nói ra một hồi lại thấy chạnh lòng thật. Tuy chỉ là diễn để làm nhiệm vụ, nhưng đây thực sự là lần đầu tiên cô biết yêu.

Ở cái tuổi này, cô vẫn luôn mang trong mình những khao khát và mong đợi về tình yêu, nhất là khi nam chính lại đẹp trai đến vậy, mọi đường nét đều đúng gu của cô.

Vậy mà ba ngày qua, cô đến một sợi tóc của Nhậm Ngôn Kinh cũng chẳng thấy đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!