Cuối cùng Đường Trăn vẫn phải về thăm Chu gia một chuyến vào cuối tuần.
Trước khi cô về, mẹ ruột của nguyên chủ cứ gọi điện hối thúc liên tục, cái kiểu gọi cháy máy như thể nếu cô không về thì bà ta sẽ không bao giờ thôi. Cô đã từng nghĩ đến việc chặn số luôn cho rảnh nợ, nhưng có lẽ làm vậy chỉ khiến cô rơi vào rắc rối lớn hơn.
Bởi vì vị phu nhân này đại khái sẽ trực tiếp xông đến tận ký túc xá ở trường để tìm cô cho bằng được.
Lúc về đến nhà, cha dượng không có ở đó, nhưng ba người con của Chu gia gồm anh cả, chị hai, em út và mẹ của nguyên chủ đều có mặt đầy đủ.
Trong số những người ở đây, có lẽ chỉ có cậu út nhà họ Chu mới 8 tuổi là thích cô nhất, vừa thấy cô đã gọi "chị gái xinh đẹp" ơi ới.
Mẹ cô thì tỏ rõ vẻ không hài lòng, trực tiếp chất vấn: "Tại sao không nghe điện thoại?"
Đường Trăn cảm thấy đau đầu: "Điện thoại con vô tình để chế độ im lặng nên không nghe thấy ạ."
"Có mỗi việc nhỏ nhặt đấy cũng làm không xong, nói xem rốt cuộc con làm được tích sự gì?"
Đường Trăn im lặng không đáp lời.
Cô ba nhà họ Chu đứng một bên đắc ý nhìn vào, anh cả Chu gia thì đang ngồi trên sofa uống cà phê, ánh mắt dán chặt vào máy tính xách tay, chẳng buồn liếc nhìn cô lấy một cái.
Trong cuốn tiểu thuyết ăn khách mà Đường Trăn đang xuyên vào này, anh cả nhà họ Chu miễn cưỡng có thể xếp vào hàng nam phụ số ba. Anh ta yêu thầm nữ chính, một lòng hộ giá hộ tống cho cô ấy, đầu tư tiền bạc không giới hạn, có thể nói là vô cùng thâm tình.
Đường Trăn trò chuyện với 000: "Tôi càng ngày càng tò mò về nữ chính rồi đấy."
[Vài tháng nữa là cô thấy thôi mà. Thật ra cũng chẳng có gì đáng tò mò đâu, cô ấy cũng hai mắt, một mũi, một miệng thôi.]
Đường Trăn bị 000 chọc cười. Giọng điệu của 000 rất mềm mại và dễ thương, giúp cô giải tỏa bớt tâm trạng căng thẳng.
Cô ở Chu gia cảm thấy vô cùng gượng gạo.
Mục đích mẹ của nguyên chủ gọi cô về rất rõ ràng. Lúc đầu Đường Trăn còn chưa hiểu vì sao bà ta cứ nhất quyết bắt cô về, mãi đến khi mẹ cô kéo cô vào một phòng kho vắng người, dùng giọng điệu "rèn sắt không thành thép" nói: "Hôm nay khó khăn lắm anh cả con mới ở nhà, vậy mà con lại lề mề tận chiều mới tới..."
Ơ kìa, anh cả ở nhà thì liên quan gì đến cô chứ?
"Anh cả con tính tình tuy có hơi tệ một chút, nhưng con được cái xinh đẹp, nếu chịu khó cố gắng thì không phải là không có khả năng đâu."
Khả năng gì cơ?
Đường Trăn nhanh chóng nhận ra điều gì đó, cô há hốc mồm, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Mẹ, anh ấy là anh cả của con mà..."
Mẹ cô cười nhạo một tiếng: "Anh cả gì chứ? Cậu ta tính là anh cả gì của con? Con thử gọi một tiếng anh cả xem cậu ta có thèm trả lời không?"
Chuyện này thì khó nói, vì cho đến thời điểm hiện tại, dù là nguyên chủ hay là cô thì cũng chưa từng gọi anh ta là anh cả. Ngay cả khi vô tình chạm mặt, cùng lắm cũng chỉ gọi một tiếng "Đại thiếu gia".
Mẹ cô vén lọn tóc mai ra sau tai: "Yên tâm đi, hộ khẩu của con vẫn ở bên chỗ bố con, con với cậu ta không chung sổ hộ khẩu đâu. Căn bản chẳng ảnh hưởng gì cả."
Đường Trăn: "..."
"Gần đây có mấy tiểu thư nhà giàu đang theo đuổi anh cả con gắt lắm đấy, con phải để tâm vào một chút đi!"
Suốt cả quá trình Đường Trăn đều giữ im lặng. Khó khăn lắm mới rời khỏi phòng kho, kết quả là đi chưa được mấy bước đã thấy Chu Tự Tư đang ở gần đó. Tay trái anh ta đút túi quần, tay phải cầm tách cà phê, đang đứng trước khung cửa sổ sát đất rộng lớn ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Hôm nay anh ta mặc đồ khá giản dị, trông vẫn còn rất trẻ trung. Thực tế thì anh ta đúng là còn trẻ, mới 26 tuổi đã sự nghiệp thành công.
Anh ta đeo một chiếc kính gọng mảnh không viền, nhìn vừa cấm dục lại vừa văn nhã.
Đường Trăn không chắc anh ta có nghe thấy cuộc đối thoại giữa cô và mẹ mình hay không. Mà dù có nghe thấy chắc anh ta cũng chẳng bận tâm. Cô chưa bao giờ đoán được tâm tư của người "anh cả" này.
Thấy cô đi ra, Chu Tự Tư nghiêng đầu nhìn qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!