Chương 49: Tớ thích cậu nhất

111 an ủi: [Yên tâm đi Trăn Trăn, cậu ta sẽ không tùy tiện nhận xét cô đâu. Nếu cậu ta dám đánh giá thấp cô thì đúng là nên tự chọc mù mắt mình đi! Cậu ta không tự làm thì tôi sẽ giúp cậu ta một tay!]

Đường Trăn bị chọc cười. Thật ra bản thân cô cũng không quá để tâm chuyện này, dù Thẩm Khế có nói gì đi nữa cô cũng chẳng để vào lòng.

Cô vẫn còn đang nghĩ về chuyện vừa rồi: "Lúc nãy có rất nhiều người qua đường quay lại video..."

111 lập tức hưởng ứng: [Truyền đến chỗ nam chính là tốt nhất. Anh ta luôn cho rằng mỗi người là một cá thể độc lập, không ai phụ thuộc vào ai cả. Anh ta không thích kiểu người quá bám dính, vì điều đó làm anh ta cảm thấy mất đi không gian riêng tư.]

[Mấy câu cô nói lúc nãy gần như đã nhảy nhót trên mọi 'vùng cấm' của anh ta rồi. Một khi video đó đến tay anh ta, độ hảo cảm chắc chắn sẽ tụt dốc không phanh.]

Nói xong, cả 111 và Đường Trăn đều im lặng. 111 im lặng vì dạo này không được "hít đường" nên thấy cực kỳ bứt rứt. Đường Trăn thì chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, cô hiện giờ chỉ muốn cùng Nhậm Ngôn Kinh chia tay trong êm đẹp, hy vọng đến ngày rời xa ấy, hình ảnh của cô trong lòng anh sẽ không biến dạng hoàn toàn.

Hiện tại đã là hình tượng lôi thôi lại còn thích dựa dẫm, cuối cùng sẽ biến thành cái gì nữa đây? Nếu có thể, cô mong cả hai sẽ kết thúc trong bình lặng, êm xuôi, lật sang trang mới mà không gây ra sóng gió gì là tốt nhất.

Lê Nhiễm đang ngồi trên chiếc ghế gỗ bên lề đường gần đó. Cô ta thức trắng cả đêm nhưng giờ lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Đại não cô ta đang hoạt động hết công suất.

Là một học bá, từ nhỏ đến lớn trí nhớ của cô ta luôn rất tốt. Từng hình ảnh kể từ khi gặp Nhậm Ngôn Kinh đến nay cứ thay phiên nhau trình chiếu trong đầu không ngừng nghỉ. Cô ta từng tưởng tượng ra rất nhiều viễn cảnh tương lai, duy chỉ có việc anh có bạn gái là cô ta chưa từng nghĩ tới.

Lê Nhiễm hồi tưởng lại bốn năm trước, khi mới vào lớp mười, Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn nét ngây ngô, non nớt. Lần đó, anh tiện tay nhặt giúp cô ta cuốn sách Ngữ văn bị rơi rồi bảo: "Cầm lấy này." Đó là lần đầu tiên anh nói chuyện với cô ta.

Đã bốn năm trôi qua, nhưng ngữ khí và tông giọng của anh lúc đó, cho đến tận giây phút này, cô ta vẫn còn nhớ rõ mồn một.

Lúc này, Lộ Ngư hầm hầm tức giận quay trở lại. Vừa nhìn thấy biểu cảm đó là Lê Nhiễm biết ngay mọi chuyện không được suôn sẻ. Cũng đúng thôi, với tính cách của Đường Trăn, không đồng ý mới là bình thường. Cô xưa nay vốn là người chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.

Sau khi Lộ Ngư xả hết cơn giận với Lê Nhiễm, tâm trạng mới tốt hơn một chút. Cô ta định tiếp tục than vãn thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Lấy ra xem, cô ta phát hiện đó là cuộc gọi từ giảng viên cố vấn. Tầm này thầy tìm cô ta có việc gì chứ?

Cô ta nhấn nghe, nhưng sau khi nghe đầu dây bên kia nói vài câu, sắc mặt cô ta lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Đợi cô ta cúp máy, Lê Nhiễm lo lắng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Lộ Ngư nắm chặt nắm đấm: "Nhậm Ngôn Kinh đã tìm gặp giảng viên cố vấn của tớ, thầy bảo tớ qua đó ngay bây giờ."

Nhậm Ngôn Kinh đi tìm giảng viên cố vấn của Lộ Ngư? Tại sao chứ?

Lê Nhiễm nói: "Tớ đi cùng cậu." Lộ Ngư lúc này tâm trạng không ổn định, rất cần bạn thân ở bên cạnh. Hai người không nói gì thêm, cùng nhau ra trạm xe buýt đợi xe.

Khi họ đến văn phòng cố vấn thì phát hiện Nhậm Ngôn Kinh không có ở đó, chắc là đã rời đi rồi. Lê Nhiễm không gặp được người mình muốn gặp, trong lòng thoáng chốc dâng lên nỗi thất vọng.

Giảng viên cố vấn thấy Lộ Ngư không đi một mình mà còn dẫn theo bạn thân thì cũng không nói gì thêm. Thầy chỉ dặn cô ta sau này hãy tránh xa Đường Trăn ra, đừng tìm đến gây phiền phức nữa, nếu còn tái phạm sẽ bị ghi học bạ. Ngữ điệu của thầy tuy ôn hòa, không dùng lời lẽ nặng nề, nhưng tâm trạng Lộ Ngư vẫn tệ đi trông thấy.

Đến khi bước ra khỏi văn phòng, cô ta vẫn còn cảm thấy thẫn thờ. Cô ta không hiểu nổi, rõ ràng cô ta cũng chưa làm gì quá đáng với Đường Trăn, tại sao Nhậm Ngôn Kinh lại phải tìm thẳng đến chỗ giảng viên cố vấn như vậy? Có chuyện gì không thể nói trực tiếp với cô ta sao?

Nhìn thấy vẻ đau khổ của Lộ Ngư, Lê Nhiễm cũng thấy không dễ chịu gì. Từ nhỏ đến lớn cô ta chưa từng nếm mùi thất bại. Bất kể cuộc thi nào, chỉ cần cô ta muốn, cô ta đều có thể giành hạng nhất. Nhậm Ngôn Kinh càng che chở Đường Trăn, lại càng khơi dậy ý chí chiến đấu trong cô ta.

Cô ta sẽ không thua. Trước đây không, và bây giờ cũng thế!

Dì Du hoàn toàn không hay biết gì về cuộc đụng độ ngoài cổng khu chung cư.

Vì được giao nhiệm vụ mới nên dì cũng được kéo vào nhóm chat gia đình họ Nhậm, hiện giờ dì đang mải mê chia sẻ tin nóng hổi trong nhóm.

"Ái chà, lúc nhìn thấy tiểu Đường, tay chân tôi cứ quýnh quáng cả lên, chẳng biết để vào đâu nữa."

"Đối diện với lão gia tử tôi còn chẳng căng thẳng đến thế này."

"Tôi không biết tả sao cho đúng, chỉ thấy cô bé vừa bước ra khỏi phòng là cả phòng khách như bừng sáng hẳn lên."

"Tôi còn chẳng dám nhìn kỹ mặt cô bé nữa kìa."

"Hai đứa nó ở hai phòng riêng biệt, các vị còn chưa yên tâm về thằng Kinh sao? Đời nào nó dám làm bậy."

"Hai đứa cứ từ từ tiến tới thế này là tốt nhất rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!