Chương 39: Chân thành đến đáng yêu

Sau khi xác định cốt truyện không bị lệch hướng, Đường Trăn là người đứng dậy trước, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng nói: "Em đi chơi với Robert đây."

Hồi nhỏ cô còn chưa từng áp má thân mật với ai như thế bao giờ! Không ngờ giờ lớn rồi, lại đi chơi trò áp má với người ta!

Đường Trăn vừa rời đi, Nhậm Ngôn Kinh dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ vào bên má. Má của bảo bối nhà anh đúng là mềm thật đấy. Nhưng nghĩ đến tin nhắn của Chu Tự Tư, hàng mi anh khẽ rủ xuống, không rõ đang suy tính điều gì.

Hai người nán lại phòng thí nghiệm thêm mười phút nữa rồi mới rời đi. Trên đường quay về trường Nghệ thuật Truyền thông, Nhậm Ngôn Kinh làm như vô tình hỏi: "Dạo này bác gái bị đau lưng à em?"

"Ơ?" Sao nam chính lại biết chuyện này nhỉ?

Nhưng chuyện này Đường Trăn đã kể với cả ba cô bạn cùng phòng, có lẽ họ lại nói với người khác. Là một "ngôi sao" của trường Nghệ thuật Truyền thông, Đường Trăn biết có rất nhiều người chú ý đến động thái của mình. Vì vậy tin tức này truyền đến tai Nhậm Ngôn Kinh cũng không có gì lạ.

"Vâng ạ."

"Bác sĩ nói sao em?"

"Chỉ cần bôi chút thuốc giảm đau là khỏi thôi ạ."

Nhậm Ngôn Kinh tiếp lời: "Ngày mai anh qua thăm bác nhé."

"Đừng, không cần đâu ạ!"

Đường Trăn đáp lại quá nhanh và dứt khoát khiến nụ cười trên môi Nhậm Ngôn Kinh nhạt dần: "Tại sao?"

Đường Trăn khẽ cúi đầu, tay bồn chồn mân mê dây an toàn phía trước: "Em thấy nhanh quá. Làm gì có chuyện vừa mới yêu đã đến nhà ra mắt người lớn ngay thế này."

Nhậm Ngôn Kinh "ừ" một tiếng, rồi chuyển sang chủ đề khác: "Ngày mai em nhiều tiết không?"

Đường Trăn nhớ lại một chút rồi đáp: "Ngày mai em không có tiết." Đó là một ngày thứ Hai rảnh rỗi hiếm hoi.

Nhậm Ngôn Kinh lại "ừ" một tiếng: "Vậy bảo bối đi học cùng anh nhé."

Sang Đại học B đi học cùng anh sao? "Nhưng mà... em không nghe hiểu gì đâu."

Vừa vặn xe đã dừng dưới chân ký túc xá, Nhậm Ngôn Kinh tắt máy, nghiêng người nắm lấy tay Đường Trăn: "Coi như là đi cùng anh thôi."

Đường Trăn nghĩ đến việc mình vừa kiếm được 2 điểm tích lũy từ nam chính, lại cộng thêm 16 điểm sinh mệnh, cuối cùng cô cũng gật đầu: "Dạ."

"Vậy sáng mai 7 giờ anh qua đón nhé."

Đợi đến khi xuống xe, Đường Trăn mới ngơ ngác nghĩ lại: Nói như vậy, chẳng phải ngày mai lại phải gặp nam chính sao? Dạo này cô và anh ngày nào cũng gặp nhau!

Nhưng thôi không sao, sắp tới nam chính phải ra nước ngoài tham gia cuộc thi robot, ít nhất cũng đi hơn một tuần. Cô có thể tạm thời thở phào, thoát khỏi những nhiệm vụ dồn dập này một chút.

Về đến phòng, Đường Trăn nhanh chóng quyết định món quà sẽ tặng Nhậm Ngôn Kinh. Đó là một bộ lịch tự vẽ tay.

Cuốn lịch thật sự thường ghi những điều như ngày lành tháng tốt, đại kỵ xuất hành, nhưng cuốn lịch cô vẽ lại là: "Nên vui vẻ", "Kỵ buồn bã". Tóm lại, mỗi một tờ lịch đều do cô tự tay vẽ, và tờ nào cũng liên quan đến Nhậm Ngôn Kinh.

Có tờ lịch cô vẽ một phiên bản Chibi của anh cực kỳ đáng yêu. Có tờ lại viết một lời chúc dành riêng cho anh, kiểu như: "Hôm nay là một ngày đẹp trời, nhất định anh sẽ gặt hái được nhiều thành công!"

Nói chung, cô đã vẽ mỗi ngày đều vô cùng ấm áp và đầy tình cảm. 000 nhìn mà phát thèm: [Trăn Trăn, cô đúng là có tâm quá đi mất.]

Đường Trăn mím môi: "Cũng bình thường thôi mà." Những món quà Nhậm Ngôn Kinh tặng cô đều dùng tiền để mua. Cô không có nhiều tiền, không mua nổi quà đắt tiền cho anh nên chỉ có thể bỏ ra nhiều công sức và thời gian hơn thôi. Vốn dĩ cô đã thích vẽ tranh, nên làm những việc này cô không hề thấy khô khan hay nhàm chán, trái lại còn thấy rất thú vị.

[Tôi cũng muốn có quà như vậy!]

Đường Trăn nhẹ giọng dỗ dành: "Được rồi, vẽ cho anh ấy xong tôi sẽ vẽ cho cậu."

[Trăn Trăn, cô tốt quá.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!