Chương 28: Nụ hôn chào tạm biệt

Suốt quãng đường sau đó, hội bạn cùng phòng của Đường Trăn đều mải mê bàn tán chuyện Nhậm Ngôn Kinh tham gia thi bơi.

Cơn sốt đại hội thể thao của Đại học B rốt cuộc cũng đã thổi đến tận trường Nghệ thuật. Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là do Nhậm Ngôn Kinh quá nổi bật, danh tiếng quá lẫy lừng.

Lúc nhóm Đường Trăn sắp về tới ký túc xá, bí thư chi đoàn bỗng chạy hớt hải tới: "Đường Trăn! Đợi một chút!"

Đường Trăn theo bản năng dừng bước: "Dạng Dạng."

Lý Dạng bước nhanh đến bên cạnh cô, cười nói: "Đường Trăn, đại hội thể thao trường mình tuần này, cậu làm đại diện cầm bảng tên cho lớp nhé."

Lời vừa dứt, Đường Trăn còn chưa kịp lên tiếng thì mấy cô bạn cùng phòng đã sốt sắng nhận lời thay: "Được chứ, được chứ!"

"Cái việc cầm bảng tên này ấy mà, Trăn Trăn nhà mình là hợp nhất rồi còn gì!"

"Tớ còn đang thắc mắc sao cán bộ lớp vẫn chưa tới tìm Trăn Trăn để bàn chuyện này đấy."

Đại hội thể thao của Đại học B và trường Nghệ thuật đều diễn ra vào tuần này. Đại học B là thứ Sáu và thứ Bảy, còn trường Nghệ thuật là thứ Bảy và Chủ nhật. Thời gian không hoàn toàn trùng khớp, tạo điều kiện cho sinh viên hai trường tha hồ chạy sô qua lại.

Lý Dạng có gương mặt bánh bao, nụ cười rất thân thiện: "Đường Trăn, hôm đó nhớ ăn diện thật đẹp nhé, mong chờ màn thể hiện của cậu lắm đấy."

Chuyện đã đến nước này, Đường Trăn cũng không nỡ từ chối: "Vâng."

Bí thư chi đoàn vừa đi khỏi, đám bạn Trúc Tử đã nhao nhao bàn tán:

"Trăn Trăn, hôm đó cậu định mặc chiếc váy nào?"

"Trăn Trăn, tớ đăng ký một suất làm chuyên gia chụp ảnh riêng cho cậu nhé, hôm đó nhất định sẽ chụp cho cậu những tấm ảnh để đời!"

"A a a, cứ tưởng tượng đến lúc diễu hành, cậu đứng dẫn đầu lớp Mỹ thuật 1 xuất hiện trước toàn thể giáo viên và sinh viên trường, sao tớ lại thấy phấn khích thế này nhỉ!"

Thật ra đây cũng là lần đầu tiên Đường Trăn làm đại diện cho lớp nên cô chẳng có chút kinh nghiệm nào. 000 liền an ủi: [Không sao đâu Trăn Trăn, cô chỉ cần đứng đó thôi đã là một phong cảnh tuyệt mỹ rồi. Hôm đó cứ cười thật rạng rỡ vào là được.]

Về đến phòng, Đường Trăn còn đặc biệt lên ứng dụng video ngắn để tìm xem clip của những người cầm bảng tên ở các trường khác. Xem xong vài cái, cô đã nắm rõ trong lòng. Các bạn ấy cười đúng là rất ngọt ngào. 000 nói không sai chút nào.

Các nội dung thi đấu của Nhậm Ngôn Kinh đã được quyết định: Một là bơi ếch 800 mét, hai là chạy nước rút 100 mét. Đây là hai nội dung hoàn toàn khác so với năm ngoái.

Vì đây chỉ là đại hội thể thao cấp trường, mục đích chính là tham gia cho vui, nên trọng tâm của anh vẫn đặt ở phòng thí nghiệm. Những lúc rảnh rỗi, đám người Trương Miễn cũng không quên trêu chọc: "Nghe bảo số lượng người đăng ký xem thi bơi đông đến nghẹt thở luôn rồi. Phía nhà trường cũng phải kinh ngạc đấy."

"Thứ Bảy này, chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng màn chào sân bơi lội của Kinh thần! Cả nhà cứ chống mắt lên mà mong đợi nhé!"

Nhậm Ngôn Kinh chẳng buồn để tâm đến lời đùa cợt của họ. Anh đã quá quen với việc trở thành tâm điểm trong các câu chuyện của người khác rồi.

Nhìn thấy chữ "Được ạ" mà Đường Trăn gửi tới, anh suy nghĩ một lát rồi lại nhắn thêm một tin: "Tối nay cùng đi ăn cơm nhé."

Bữa tối hôm nay, Đường Trăn cùng Nhậm Ngôn Kinh đi ăn tại một cửa hàng nổi tiếng trên mạng gần trường Đại học B. Quán này cực kỳ đông khách, muốn có chỗ phải xếp hàng vài tiếng đồng hồ. Thấy trước mặt còn tới tận 40 bàn, hai người quyết định đi dạo phố quanh đó một lát.

000 cứ ở trong đầu Đường Trăn lải nhải không thôi: [Trăn Trăn, váy trong tủ đồ của cô mặc gần hết lượt rồi, mua bộ mới đi, mua bộ mới đi mà.]

[Mẹ cô chẳng phải đã cho cô một chiếc thẻ sao? Trong đó có nhiều tiền lắm, đủ cho cô mua váy mới tẹt ga luôn.]

Đường Trăn đúng là có chiếc thẻ mẹ Đường cho, nhưng cô không muốn tiêu. Nói cho cùng, cô không phải con gái ruột của bà, tiêu tiền của bà khiến cô thấy cắn rứt lương tâm. Ngày thường ăn uống bất đắc dĩ phải dùng thì thôi, chứ mua váy mới thì thật sự không cần thiết.

Nhậm Ngôn Kinh một tay đút túi quần, đứng bên cạnh chắn gió cho cô: "Chiều thứ Bảy anh có hai nội dung thi đấu, sáng hôm đó anh qua đón em nhé."

Đường Trăn chớp mắt: "Hôm đó anh tới muộn một chút đi."

Nhậm Ngôn Kinh hơi nhíu mày: "Em có việc gì à?" Chẳng lẽ lại liên quan đến Chu Tự Tư?

Đường Trăn khẽ "dạ", dưới làn gió cuối thu, giọng nói của cô nghe còn ngọt hơn cả kẹo: "Hôm đó em phải cầm bảng tên cho lớp, nghi thức khai mạc đại hội thể thao không biết bao giờ mới xong nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!