Chương 24: Anh tới đón em

Đường Trăn về đến nhà họ Chu đã gần 9 giờ tối.

Cha của Chu Tự Tư vẫn đang bận tiếp khách bên ngoài chưa về, Chu Uyển bình thường cũng ở lại ký túc xá trường, cho nên trong căn biệt thự rộng lớn này, ngoại trừ mấy người giúp việc ra, chủ nhân thật sự chỉ có mẹ Đường Trăn và Chu Tự Tư.

Không, nói một cách khắt khe thì chỉ có một mình mẹ Đường mà thôi. Bởi vì Chu Tự Tư cũng không sống ở đây. Anh có rất nhiều bất động sản riêng, cả năm cũng hiếm khi về đây ngủ lại một lần.

Thấy Đường Trăn về nhà, mẹ Đường rõ ràng rất ngạc nhiên: "Sao tự nhiên lại về thế này?"

Đường Trăn quan sát bà một lượt từ đầu đến chân: "Anh cả nói mẹ bị trẹo lưng, giờ mẹ thấy thế nào rồi?"

Mẹ Đường nhìn Chu Tự Tư bằng ánh mắt đầy ẩn ý, rồi lại nhìn Đường Trăn, nét mặt hớn hở nói: "Hôm nay mẹ sơ ý trượt chân trong phòng tắm nên mới bị trẹo lưng, nhưng không nghiêm trọng lắm đâu, bác sĩ đã xem qua và bôi thuốc rồi."

Biết mẹ không sao, Đường Trăn cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ Đường đi tới bên cạnh Đường Trăn, nắm tay cô kéo ngồi xuống ghế sofa, lúc ngồi cũng không quên chào mời Chu Tự Tư: "Tiểu Tư cũng ngồi đi cháu. Khó cho cháu còn nhớ đến bác, còn cất công đưa Trăn Trăn về thăm bác, bác cảm động lắm."

Chu Tự Tư bình thản đáp: "Tiện đường thôi ạ."

Tiện đường? Mẹ Đường cười thầm trong lòng.

Bất kể là nơi ở thường xuyên hay công ty của Chu Tự Tư đều không cùng hướng với trường học của Đường Trăn, thế này mà gọi là tiện đường sao? Nhưng bà vốn có ý tác hợp con gái và con riêng của chồng nên dĩ nhiên sẽ không bóc trần lời nói dối nhỏ nhặt này. Thậm chí bà còn cảm thấy vui mừng vì điều đó.

Trò chuyện với Đường Trăn một lát, mẹ Đường viện cớ đau lưng muốn về phòng nghỉ. Đường Trăn cũng lập tức đứng dậy: "Mẹ, để con đỡ mẹ vào phòng."

Mẹ Đường vốn định từ chối, nhưng bà nhanh chóng đổi ý: "Được rồi."

Mẹ Đường về phòng, Chu Tự Tư dĩ nhiên không tiện đi theo, nên anh ở lại phòng khách uống trà.

Vừa vào phòng, niềm vui sướng trên mặt mẹ Đường không cách nào che giấu nổi: "Anh cả con đối với con không bình thường đâu nhé."

Có sao? Vị thế của Chu Tự Tư trong cuốn tiểu thuyết này là một nam phụ giàu có. Anh luôn đầu tư và đưa tài nguyên cho nữ chính, giúp cô thăng tiến như diều gặp gió. Dù hướng phát triển hiện tại của Chu Tự Tư là nghiên cứu trò chơi, nhưng sau này anh lại chuyển hướng sang robot, rót một khoản đầu tư lớn cho nữ chính, hỗ trợ rất nhiều cho sự nghiệp của cô ấy.

Vì vậy, nghe thấy câu này, phản ứng của Đường Trăn rất bình thường: "Mẹ ơi, mẹ nghĩ nhiều quá rồi."

Bất kể là nam chính hay nam phụ, chân ái của họ chỉ có mỗi nữ chính thôi, chẳng liên quan gì đến đứa nữ phụ như cô cả.

Vừa nghĩ đến đây, điện thoại của Đường Trăn bắt đầu rung lên. Cô cúi đầu nhìn lướt qua. Là cuộc gọi video của Nhậm Ngôn Kinh. Giờ này sao tự nhiên anh lại gọi video tới nhỉ?

Cô hỏi 000: "Ba Vòng, nam chính có chuyện gì à?"

Nhóc 000 cũng mù mờ: [Không biết nữa, chắc là chỉ muốn gọi điện cho cô thôi.]

Còn về tấm ảnh chụp lén của Lộ Ngư, cả cô và hệ thống đều không bận tâm. Một mặt, nam chính ghen tuông là chuyện không tưởng, mặt khác, mối quan hệ giữa cô và Chu Tự Tư thật sự quá trong sạch. Cho dù bạn học có hiểu lầm, ngay cả khi cô chưa kịp giải thích, ba cô bạn thân tốt bụng cũng sẽ đứng ra giải thích giúp cô thôi.

Đường Trăn nói với mẹ Đường một tiếng rồi về phòng mình nghe điện thoại. Dù chỉ là con riêng của vợ, nhưng cô vẫn có một căn phòng lớn độc lập ở nhà họ Chu, hơn nữa hằng ngày đều có người giúp việc dọn dẹp sạch sẽ.

Đảm bảo xung quanh không có ai, cô mới nhấn chấp nhận. Dù sao cô và nam chính sớm muộn gì cũng chia tay, nên cô không muốn để mẹ Đường biết về mối quan hệ giữa mình và Nhậm Ngôn Kinh. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Giây tiếp theo, gương mặt Nhậm Ngôn Kinh xuất hiện trên màn hình. Trông anh không giống đang ở ký túc xá mà là đang ngồi trong xe. Giờ anh định ra ngoài sao?

"Anh định lái xe đi đâu à?"

"Bảo bối đang ở đâu thế?"

Giọng của hai người vang lên cùng lúc.

Sau khi đồng thời đặt câu hỏi, cả hai rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi, cuối cùng vẫn là Nhậm Ngôn Kinh trả lời trước: "Anh đi tìm em."

Đường Trăn ngẩn ngơ "A" một tiếng: "Chúng ta mới vừa tách nhau ra chưa bao lâu mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!