Chương 16: Ghen

Đường Trăn còn chưa kịp phản ứng gì thì hệ thống đã điên cuồng gào thét trước.

[Trăn Trăn ơi, anh ta gọi cô là bảo bối kìa! Anh ta thật sự gọi cô là bảo bối đấy!]

[Bảo bối, bảo bối... Nghe phê quá đi mất!]

Giọng nói của nam chính vốn dĩ đã chẳng có gì để chê, đặc biệt là khi gọi hai tiếng "bảo bối" này, nó còn mang theo một sự quyến rũ chết người. Anh lại nhẹ nhàng nhéo nhéo gương mặt nhỏ của Đường Trăn: "Ở đây không ai quấy rầy chúng ta cả, bảo bối, em nói lại lần nữa đi?"

Đường Trăn nhìn vào thanh nhiệm vụ.

Nam chính hiện tại chỉ mới tạm thời rời khỏi sân thi đấu. Nhưng vẫn còn rất nhiều fan đang đợi ở đó để xin chữ ký của anh. Vì thế, nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.

Cô cần phải dập tắt hoàn toàn ý định tiếp tục quay lại ký tên cho fan của anh.

Cô tự cổ vũ bản thân, hàng mi run rẩy, nhanh chóng nói: "Em bảo là, anh có thể đừng ký tên cho họ nữa được không? Em không muốn anh ký tên cho họ đâu."

Nói ra rồi, cuối cùng cũng nói ra được cái yêu cầu đáng xấu hổ này.

Một yêu cầu vô lý như thế, nam chính nhất định sẽ thấy rất phiền chán.

Nhưng điều này cũng thường thôi. Nam chính và nữ phụ vốn là nghiệt duyên, chẳng hợp nhau chút nào. Hiện tại sự bất mãn của nam chính đối với nữ phụ sẽ tích tụ từng chút một, đến một mức độ nhất định sẽ bùng nổ, sau đó hai người chia tay, cả đời không nhìn mặt nhau.

Tiếp theo đây, chắc là nam chính sẽ nổi giận, trách mắng cô vô lý, tùy hứng và ích kỷ đi.

Ba Vòng tranh thủ lúc nam chính còn chưa mở miệng, đã lên tiếng an ủi Đường Trăn trước: [Trăn Trăn, đừng sợ, đừng lo lắng, không sao đâu mà, cùng lắm là bị mắng vài câu thôi chứ gì? Mấy tháng nữa là hai người đường ai nấy đi rồi.]

Đường Trăn cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn: "Ba Vòng, không sao đâu." Với giáo dục của nam chính, dù có mắng thì cũng không quá gay gắt, cùng lắm là sa sầm mặt lạnh lùng nói vài câu, cô chẳng lo lắng chút nào.

Thế nhưng, sự chỉ trích mà Đường Trăn và hệ thống dự đoán đã không hề xuất hiện.

"Được."

Đường Trăn và hệ thống: ???

Không phải chứ, anh thế mà lại đồng ý một cách dứt khoát như vậy sao?

Đường Trăn mờ mịt "Ơ" lên một tiếng, gương mặt trắng nõn nà trông cứ ngơ ngơ, ngọt ngào, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ ngây thơ như một chú mèo nhỏ, thuần khiết và sạch sẽ.

"Sao thế? Vui lắm hả?" Nhậm Ngôn Kinh vẫn luôn nhìn Đường Trăn, không bỏ sót một sự thay đổi cảm xúc nào trên mặt cô.

Đường Trăn chớp chớp mắt, có chút ngượng ngùng: "Cũng... cũng có một chút ạ."

Cứ ngỡ sẽ bị mắng, kết quả chẳng bị mắng câu nào. Cứ ngỡ nhiệm vụ sẽ gặp khó khăn, không ngờ lại hoàn thành dễ dàng đến thế.

Đường Trăn lúc này đâu chỉ có "một chút" vui mừng, cô đang cực kỳ phấn khởi. Mà hễ vui là đôi mắt cô lại sáng lên như những vì sao.

Cô liếc nhìn thanh nhiệm vụ, quả nhiên, thông báo nhiệm vụ đã hoàn thành. 2 điểm sinh mệnh cũng đã được cộng vào tài khoản.

Nhiệm vụ hôm nay đúng là có hiệu suất siêu cao! Cảm ơn Ba Vòng! Cảm ơn nam chính!

Đường Trăn thực sự rất muốn biết vì sao nam chính lại đồng ý, cô chớp mắt, đôi mắt long lanh nước, giọng nói rất khẽ, hoàn toàn là dáng vẻ của một "mỹ nhân ngốc" dễ bị bắt nạt: "Em cứ tưởng anh sẽ từ chối cơ."

Nhậm Ngôn Kinh nhướng mày: "Sao em lại nghĩ thế?"

Có bao nhiêu là lý do mà ——

Ví dụ như, yêu cầu này chẳng hợp lý chút nào. Ví dụ như, fan muốn xin chữ ký chứng tỏ anh rất được hâm mộ. Ví dụ như, cô không muốn anh ký tên, ngoài việc tỏ ra hẹp hòi, tính toán chi li thì chẳng được ích lợi gì.

Nhậm Ngôn Kinh nắm lấy tay cô: "Anh không phải minh tinh, ký vài cái lấy lệ là đủ rồi." Sau này anh cũng không định làm người nổi tiếng, càng không dựa vào fan để kiếm cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!