Chương 144: Chúc mừng cô, chính thức trở thành nữ chính (Hoàn chính văn)

Ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, bầu trời trong xanh cao vời vợi.

Bên trong Đường Trăn diện một chiếc lễ phục lấp lánh xinh đẹp, bên ngoài khoác áo cử nhân đen tuyền, cô bị hết nhóm bạn này đến nhóm bạn khác kéo đi chụp ảnh chung. Dù chỉ mới gắn bó với mọi người vỏn vẹn nửa học kỳ, nhưng mối quan hệ giữa cô và các bạn mới đều rất tốt đẹp.

Mọi người trao cho nhau những lời chúc tụng chân thành.

Sau khi vào lễ đường, các tân cử nhân lần lượt chờ đợi để bước lên bục. Đến lượt Đường Trăn, trên màn hình lớn xuất hiện ảnh thẻ và thông tin trường đại học cô trúng tuyển.

Bức ảnh vừa hiện lên, cả khán phòng lại rộ lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc.

Đến cả tấm ảnh thẻ giản dị nhất mà cũng có thể xinh đẹp đến nhường này.

111 lại bắt đầu bài ca khen ngợi: [ Trăn Trăn, cô đúng là bé mèo xinh đẹp nhất trần đời! ]

Đúng lúc này, giọng người dẫn chương trình vang lên: "Đường Trăn, Đại học H, chuyên ngành Mỹ thuật."

Giữa tiếng vỗ tay nồng nhiệt, Đường Trăn khẽ nâng tà váy lễ phục, thanh thoát bước lên sân khấu tiến về phía thầy hiệu trưởng. Sau khi được thầy nhẹ nhàng gạt tua mũ, cô đón nhận tấm bằng tốt nghiệp từ tay giảng viên, rồi cả ba cùng nhau lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ ngay trên bục vinh danh.

Cầm tấm bằng tốt nghiệp trên tay, chụp xong bức hình kỷ niệm, Đường Trăn chính thức khép lại quãng đời học sinh.

Lễ tốt nghiệp kết thúc, không thấy 111 lên tiếng, Đường Trăn không nhịn được hỏi: "Ba Cây, sao cậu im lặng thế?"

111 lập tức đáp lời: [ Trăn Trăn, tôi đang quay phim mà. ]

[ Từng giây từng phút liên quan đến cô ngày hôm nay đều được tôi ghi lại hết rồi, sau này bất cứ lúc nào cũng có thể mang ra xem lại. ]

Đường Trăn híp mắt cười rạng rỡ: "Cảm ơn cậu nhé, Ba Cây."

Ba Cây chân thành nói: [ Trăn Trăn, chúc mừng tốt nghiệp! ]

Giọng Đường Trăn đầy phấn khởi: "Vui lắm luôn!"

Trong lúc một người một hệ thống đang mải mê trò chuyện, phía ngoài lễ đường bỗng dưng truyền đến một loạt tiếng reo hò kinh ngạc.

111 không nhịn được cười hì hì: [ Trăn Trăn, không ra ngoài xem thử sao? ]

Cô còn chưa kịp phản ứng thì Văn Văn đã kéo tuột cô ra ngoài sân vận động.

Trên bầu trời, những vệt khói trắng từ máy bay xếp thành dòng chữ "Marry Me, TZ" to lớn, rõ mồn một khiến tất cả mọi người xung quanh đều trông thấy.

Đã có vài người bắt đầu xì xào bàn tán.

"TZ, không lẽ là người mà tôi đang nghĩ tới đấy chứ?"

"Chắc chắn rồi, nhìn thấy chữ viết tắt TZ là tôi nghĩ ngay đến cô ấy rồi."

"Chơi lớn vậy luôn sao?"

Cả nhóm còn chưa dứt lời, từ phía ngoài sân vận động, mười mấy con robot cỡ nhỏ đã lạch bạch tiến vào theo đội hình cực kỳ ngay ngắn.

Những con robot này chỉ cao tầm bắp chân người, nhỏ nhắn xinh xắn, tuy không đến mức quá tí hon nhưng cực kỳ đáng yêu.

Chúng hợp thành một ban nhạc, vây quanh Đường Trăn và bắt đầu biểu diễn một cách vô cùng nghiêm túc. Văn Văn đã lùi sang một bên từ lúc nào, che miệng cười thầm.

Ngay giây tiếp theo, đập vào mắt Đường Trăn là cảnh tượng một đám robot đang dốc sức biểu diễn hết mình.

111 không ngớt lời khen ngợi: [ Đỉnh thật đấy Trăn Trăn! ]

Bản nhạc đầu tiên mà dàn nhạc robot tấu lên là bài "Bản giao hưởng tình yêu" (Mariage d'Amour).

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!