Sáng sớm hôm sau, Đường Trăn bị tiếng chuông điện thoại của Nhậm Ngôn Kinh đánh thức từ tờ mờ sáng. Cô liếc nhìn di động, mới có 6 giờ sáng. Chờ cô rời giường, vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi xuống lầu thì cũng đã tầm 6 giờ 20 phút.
Hôm nay Nhậm Ngôn Kinh lái một chiếc Bentley màu đen, màu sắc thì khiêm tốn nhưng biển số xe thì chẳng khiêm tốn chút nào. Đường Trăn thực sự rất muốn hỏi nam chính xem gara nhà anh rốt cuộc có bao nhiêu chiếc xe, mà lần nào tới đón cô cũng không thấy trùng lặp chiếc nào.
Lúc Nhậm Ngôn Kinh lái xe, Đường Trăn cứ nghiêng đầu quan sát anh suốt.
Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Nhậm Ngôn Kinh hỏi: "Sao thế em?"
Đường Trăn nói ra nỗi thắc mắc trong lòng: "Anh là kiểu người 'cả thèm chóng chán' lắm đúng không?"
Nhậm Ngôn Kinh khẽ nhíu mày: "Sao em lại hỏi thế?"
Đường Trăn đáp: "Vì lần nào anh cũng lái một chiếc xe khác nhau. Mấy chiếc lần trước em đều mới chỉ thấy qua đúng một lần, lần này anh lại đổi xe rồi, chẳng lẽ anh không thấy mình hơi dễ thay lòng đổi dạ sao?"
Đôi chân mày của Nhậm Ngôn Kinh hơi giãn ra: "Dưới tên anh hiện tại chỉ có hai chiếc xe thôi. Lần này phải lái sang thành phố bên cạnh, thời gian ngồi xe hơi lâu, anh tạm mượn xe của anh trai, em ngồi sẽ cảm thấy thoải mái hơn."
Câu nói cuối cùng ấy, không thể phủ nhận, đã khiến tim Đường Trăn khẽ run lên một nhịp. Nam chính là "cao thủ thả thính" tự nhiên hay sao mà lại chu đáo đến mức này chứ!
Cô tò mò: "Anh trai ruột ạ?"
"Anh họ thôi."
"Ồ." Đường Trăn mất hết hứng thú.
Nhậm Ngôn Kinh không nói, để mượn được chiếc xe này, anh đã bị ông anh họ kéo lại "tám chuyện" suốt nửa tiếng đồng hồ. Mượn cái xe thôi mà, sao người ta lại có nhiều thứ để tò mò đến thế không biết.
Lúc đó, đã có nhiều lúc anh định thôi không mượn nữa, nhưng cuối cùng vẫn kiên trì.
Anh vừa xoay vô lăng vừa hỏi ngược lại: "Còn em thì sao?"
Đường Trăn vốn đang nhìn điện thoại, bạn cùng phòng đang hỏi cô sáng sớm ra đã đi đâu, cô trả lời tin nhắn xong mới ngẩng đầu hỏi lại: "Dạ, gì cơ anh?"
Nhậm Ngôn Kinh cứ như thuận miệng hỏi một câu: "Em là kiểu người yêu lâu dài hay dễ thay đổi?"
Đường Trăn: ... Chẳng ngờ "quả báo" lại đến nhanh như vậy, câu hỏi của chính mình lại đâm trúng mình.
Trước đây khi theo đuổi thần tượng, cô toàn thấy ai đẹp là yêu người đó, mỗi tháng đều đổi một "ông chồng" khác nhau.
Còn ngoài đời thật thì…
Cũng hơi khó nói.
Đường Trăn ngập ngừng một lúc rồi trả lời: "Em chắc là kiểu người yêu theo trạng thái 'Schrodinger'*, vừa lâu dài mà cũng vừa nhanh chóng."
Nhậm Ngôn Kinh hơi ngạc nhiên nhìn cô: "Nói rõ hơn xem nào?"
Đường Trăn vắt óc suy nghĩ một chút, dùng ngôn ngữ ngắn gọn nhất có thể để giải thích: "Thì còn tùy vào việc gặp được người thế nào đã."
Vậy nên đó là một trạng thái không xác định.
Nếu gặp đúng người, cô chắc chắn sẽ yêu rất lâu.
Còn nếu không phải, thì cô sẽ sớm chán thôi.
Sau đó, cả hai không nói thêm gì nữa.
Khi đến địa điểm thi đấu thì đã hơn 9 giờ sáng, các đồng đội của Nhậm Ngôn Kinh đều đã ngồi xe của trường đến nơi.
Vừa gặp nhau, cả nhóm đồng đội liền nhìn Đường Trăn chằm chằm. Những ánh mắt ấy đều rất thân thiện, pha lẫn vài phần tò mò và đánh giá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!