Chương 171: (Vô Đề)

Lâm Thanh Thạch cùng bọn họ dọn đồ, nhìn hai ngăn đầy ắp, nhíu mày:

"Lại tiêu tiền phung phí rồi. Ở nhà cái gì cũng có nên không cần phải mua. Giữ tiền lại cho bọn nhỏ ăn học, thoả mãn sở thích của chúng.'.

Hiểu Hiểu:

"Con không phung phí mà, đây đều là những thứ cần thiết cả. Cha à, con cũng mua rượu dưỡng sinh. Mẹ và cha cứ cách vài ngày lại uống một chén nhỏ trước khi đi ngủ nhé."

"Các con thật là...

Cùng hai cái cháu gái đáng yêu hôn đủ, Vệ Hỉ Nhạc cuối cùng cũng có chú ý đến bọn họ.

"Các con về cũng đói bụng rồi, mẹ đã nấu xong đồ ăn cả rồi, đợi mọi người về ăn đây."

Chiếc bàn tròn lớn trong phòng khách gần như bày đầy đĩa. Thường thì chỉ có hai người ăn hai món là đủ, nhưng khi bọn họ về liền cảm thấy dọn một bàn đồ ăn cũng không đủ.....

Tào Phi Yến khó thở chỉ vào Lâm Tú Hồng:

"Mày còn mặt mũi nào về nhà, duỗi tay đòi tiền tao, không quản hắn sao? Tao kiếp trước đã tạo nghiệp gì mà sinh ra mày như thế? Mày có biết không, anh họ của mày về rồi họ lái hai chiếc ô tô, không biết họ đã chở về bao nhiêu thứ hay ho, tao cũng không trông cậy mày xây cho tao một căn biệt thự ba tầng, cũng không cần phải trả hiếu một ít vào mỗi dịp Tết Nguyên Đán, kết quả là mày xin tiền tao, tao không có tiền, trong nhà này không cần ăn uống à?

Vừa lúc mày qua đó xem thử đi, có thể người ta sẽ rủ lòng búng ngón tay cho mày thứ gì đó, đủ để mày sống thêm khoảng thời gian đấy."

Vừa dứt lời, Tào Phi Yến tức giận bỏ đi.

Lâm Hướng Quân cũng không nói gì nhiều, hắn thấy mọi người đều bỏ đi, từ trong túi móc ra một chút tiền lẻ, đây đều là tiên anh tích góp, trên người anh cũng không có nhiều tiền.

"Ở đây anh có một chút, em cầm đỡ đi."

Bị Tào Phi Yến mắng một trận, trên mặt Lâm Tú Hồng không có chút biểu cảm nào, vẻ mặt chết lặng. Chỉ khi nhận tiền từ anh trai, cô mới như sực tỉnh, hốc mắt đỏ bừng lên.

Cuộc sống của cô sao có thể như thế này?

Lâm Hướng Quân thấy cô như vậy thì thở dài:

"Em à, sao không ly hôn đi, em cũng không quá già, con còn nhỏ, chỗ này của anh trai cũng không thiếu tới nỗi không chứa thêm một miệng ăn."

Lâm Tú Hồng bướng bỉnh, nói:

"Không được đâu, em không thể ly hôn được, anh ấy sẽ sửa đổi trở nên tốt hơn."

"Đã bao lâu rồi, em xem hắn sửa đổi được bao nhiêu chứ."

Lâm Hướng Quân không tin.

Em rể thoạt nhìn thì còn được nhưng sau đó trở nên chơi bời lêu lổng, đều giao toàn bộ mọi chuyện cho em gái, thường không đi làm, lại còn thích đánh bài với người ta.

Cá độ không lớn nhưng trong nhà không có tiên để hắn ta đánh bạc.

Nhà không có tiên, đây cũng không phải lần đầu tiên về nhà mẹ đẻ mượn gấp, hơn nữa hắn đánh bạc còn đánh cả người.

Cho dù bị bọn họ chửi mắng cũng như cũ không thay đổi.

Anh đã mấy lần thuyết phục em gái ly hôn đưa các con về nhà nuôi, anh có thể nuôi được nhưng em gái anh lại không muốn, hiện tại ly hôn thì có hơi khó nghe nhưng cũng đỡ hơn xưa rất nhiều, bây giờ là thời đại mới rồi.

Lâm Tú Hồng lại không muốn nghe nữa:

"Anh hai à trong nhà không thể thiếu em được, em về trước đây."

Cô sao có thể ly hôn được chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!