Chương 5: Quý Hướng Vũ đứng về phía tôi

Cằm của Chu Ly suýt nữa thì rớt xuống đất.

Khương Vu ngoài việc không có giải thưởng, danh tiếng cũng không hề nhỏ. Tay nắm trong tay vài bộ phim ăn khách, trong số các hoa đán cùng lứa, bất kể là thành tích hay độ nổi tiếng đều thuộc hàng top. Nếu không phải trên đầu còn có một Quý Hướng Vũ đè nặng, cô ta cũng có thể coi là phong quang vô hạn.

Chỉ là, dù là Quý Hướng Vũ hay Khương Vu, mâu thuẫn giữa hai người họ, đều không phải là chuyện mà một diễn viên vô danh như Thẩm Ý Thư có tư cách xen vào.

Nghe thấy lời chế nhạo của Thẩm Ý Thư, Chu Ly suýt nữa thì khóc thành tiếng.

Khương Vu không làm gì được Quý Hướng Vũ, nhưng muốn b*p ch*t một Thẩm Ý Thư thì dễ như trở bàn tay. Một ngôi sao đang nổi muốn dùng tài nguyên trong tay để phong sát một ngôi sao nhỏ, gần như chỉ cần động một ngón tay.

Chu Ly mặt mày ủ rũ thầm nghĩ, Thẩm Ý Thư sẽ không cho rằng nói đỡ cho Ảnh hậu vài câu thì Quý Hướng Vũ sẽ nhìn cô bằng con mắt khác chứ.

Đó là Ảnh hậu nổi tiếng mặt lạnh tâm lạnh, ra mắt mười năm không scandal trong giới đấy. Chu Ly làm việc trong ngành đã nhiều năm, chưa từng nghe nói có ai a dua nịnh hót mà lay động được Quý Hướng Vũ, có rất nhiều người muốn ra mặt giúp Quý Hướng Vũ nhưng chị đều không thèm để ý.

Ở giữa tâm bão, Thẩm Ý Thư không thể nào cảm nhận được tâm trạng lo lắng, bất an vì sắp thất nghiệp của Chu Ly.

Ban đầu, cô chỉ định đứng ngoài quan sát, xem thử Quý Hướng Vũ sẽ xử lý thế nào với kiểu "chơi xấu" nơi công sở này. Nhưng hôm nay, cơ thể của Quý Hướng Vũ thật sự có chút suy yếu, khiến cô không thể làm ngơ được nữa. Dù sao đi nữa, người đánh dấu tạm thời đêm qua cũng là cô, cô không thể hoàn toàn đứng ngoài cuộc được.

Mặc dù lời nói của Quý Hướng Vũ từ trong ra ngoài đều muốn cắt đứt quan hệ với cô, nhưng thật sự để cô nhìn Quý Hướng Vũ chật vật như vậy, cô vẫn không đành lòng.

Cô đứng sau lưng Quý Hướng Vũ, hơi ấm từ một Alpha không ngừng truyền sang cơ thể đang lạnh ngắt của chị, giống như một đống lửa trại giữa trời tuyết. Quý Hướng Vũ cúi đầu, không nhìn Khương Vu, cũng không nhìn Thẩm Ý Thư.

Thẩm Ý Thư không biết chị đang nghĩ gì.

Hai giây sau, Quý Hướng Vũ đóng nắp cốc, khẽ cười một tiếng.

Giọng chị từ trước đến nay luôn trong trẻo, tựa như dòng suối mát trên núi cao, lạnh lẽo, nhưng khi vào đến cổ họng lại có thể cảm nhận được vị ngọt dịu.

"Thẩm Ý Thư nói không sai, hãy chuyên tâm trau dồi diễn xuất đi," Quý Hướng Vũ ngước mắt, khóe miệng mang theo vẻ châm biếm, "Đừng để lần sau gặp mặt, cô vẫn ngồi trong đoàn phim, rồi nhìn tôi lên nhận giải."

Khương Vu: "?"

Quý Hướng Vũ đáp lại như vậy, chẳng khác nào công khai đứng về phía Thẩm Ý Thư.

Lúc này, cô ta mới đánh giá lại Thẩm Ý Thư, người vừa mới nói năng l* m*ng với mình.

Thẩm Ý Thư hiên ngang đứng tại chỗ, đón nhận ánh mắt soi mói của cô ta. Trước khi xuyên không, cô từng vô số lần diễn thuyết và báo cáo trước công chúng, nên cô hoàn toàn không hề nao núng ở những nơi đông người.

Cô cười đến cong cả mắt, trong ánh mắt mang theo vẻ chế giễu, không hề lùi bước. Trang phục diễn tinh xảo, áo bào đen thêu chỉ vàng sẫm, cả người toát ra một khí chất cao quý và ngạo nghễ không thể che giấu.

Khương Vu biết Thẩm Ý Thư.

Nói đúng hơn là biết Thẩm Ý Thư của ngày trước. Trước khi Quý Hướng Vũ vào đoàn, hai người đã từng đóng chung vài cảnh. Khương Vu nhớ rõ, hai ngày trước, Thẩm Ý Thư vì NG quá nhiều lần, sau khi kết thúc cảnh quay đã nổi cáu với trợ lý ngay trên hành lang, còn bắt người ta nửa đêm đi mua đồ nướng.

Khương Vu hoài nghi liếc nhìn Quý Hướng Vũ, không hiểu sao một kẻ ăn chơi trác táng như vậy lại có thể lọt vào mắt xanh của chị.

Cô ta định mở miệng dò hỏi, nhưng Quý Hướng Vũ đã dùng hành động để cắt ngang.

Quý Hướng Vũ trả lại cốc nước cho Thẩm Ý Thư, đẩy chiếc khăn lông mà trợ lý đưa tới, rồi hô với vị đạo diễn đang ngơ ngác ở ngoài: "Lần thứ tư."

Thẩm Ý Thư hiểu rằng mình nên lui xuống, không ngờ Quý Hướng Vũ lại nắm lấy cổ tay cô.

Những ngón tay trên cổ tay cô lạnh lẽo, vì lạnh mà còn hơi run rẩy, không kiểm soát được lực, siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Thẩm Ý Thư đến ửng đỏ, giống như đang nắm lấy một khúc gỗ cứu mạng.

Quý Hướng Vũ dừng lại hai giây, rồi mới thấp giọng chậm rãi mở miệng: "Kết thúc cảnh quay thì đến phòng tôi tìm tôi."

Thẩm Ý Thư vừa định nói như vậy không tốt lắm đâu, đã bị Quý Hướng Vũ đẩy mạnh ra khỏi khung hình.

Cô ngơ ngác quay đầu lại, vừa lúc thấy Quý Hướng Vũ nén lại ý cười nơi khóe môi, cong lên như một vầng trăng khuyết, khuấy động mặt hồ đang gợn sóng, làm lòng người cũng xao động theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!