Chương 34: (Vô Đề)

"Có muốn thử hôn môi với tôi không?"

Thẩm Ý Thư yên lặng đứng tại chỗ, đối diện với một vũng suối trong.

Quý Hướng Vũ không né tránh, khóe miệng nhếch lên, đôi mắt từ trước đến nay bình tĩnh tự chủ chứa đầy ý cười. Vành tai bị nghiền trong lòng bàn tay nóng rực, hướng lên trên còn có thể sờ đến một cái d** tai nhỏ hẹp, ngày thường giấu trong vành tai, đưa tay lên sờ mới có thể nhìn trộm được.

Ánh trăng đậu trên bên cổ, ánh sáng nhàn nhạt khoác lên bờ vai tinh xảo, như một cái ôm không lời của người tình.

Thẩm Ý Thư mím môi.

Sự im lặng lan tràn khắp phòng, bóng tối lặng lẽ đè nặng sau lưng cô.

Như thác nước đổ xuống kích những bọt nước, trái tim cô kinh hoàng, nhưng biểu cảm lại vô cùng trấn định.

Cô tìm tòi những cảm xúc khác được chôn giấu trong vũng suối trong veo tưởng như nhạt nhẽo đó.

"Suy nghĩ đến đâu rồi?" Quý Hướng Vũ nhẹ giọng hỏi, sợ quấy rầy đêm, ảnh hưởng đến sự triền miên của hai người.

Lòng bàn tay áp lên đường cằm lưu loát của Alpha, ngón tay cũng từ vành tai véo lên d** tai. Chị chưa bao giờ làm những việc này, nhưng lại không thầy mà tự biết, tự nhiên mà khiêu khích Alpha ngây thơ.

Những lời thì thầm trong đêm yên tĩnh vốn đã ái muội, Thẩm Ý Thư lại chậm chạp không muốn đáp lại.

Cô đang do dự.

Cô lục lọi kiến thức đã học trong 23 năm qua, thế mà lại không tìm thấy một lý do nào để đồng ý.

Quý Hướng Vũ lại áp sát vào cô.

Chị ngồi trên cửa sổ lồi vừa vặn có thể nhìn xuống Thẩm Ý Thư, lúc này một áp xuống, như ánh trăng đâm vào lòng.

Đôi môi căng mọng như một loại trái cây có nhiều nước sốt, cắn một miếng xuống là biết được vị chua ngọt đắng cay bên trong.

Thẩm Ý Thư nhìn chằm chằm vào đôi môi đó, cuối cùng cũng tìm được lý do.

"Em không nói gì, tôi coi như em đã ngầm đồng ý." Quý Hướng Vũ lười biếng nói.

Miệng thì nói, nhưng chị lại không hành động. Ước chừng cũng không sai biệt lắm, trêu nữa cô bé đêm nay không ngủ được.

Chị vừa định đi, Thẩm Ý Thư cuối cùng cũng lên tiếng.

"Tỷ tỷ," Thẩm Ý Thư thất thần nhìn hai cánh môi, "Chị đã nói chị sẽ không tức giận."

Quý Hướng Vũ còn chưa hiểu được lời nói của Thẩm Ý Thư, trên môi đã truyền đến cảm giác mềm mại.

Chính như Thẩm Ý Thư tưởng tượng, nước sốt chảy tràn trong khoang miệng, nước trái cây thơm ngọt đáng để lặp đi lặp lại dư vị.

Cô nhón chân, với tới vầng trăng của mình.

Quý Hướng Vũ sững sờ hai giây, theo bản năng muốn ngửa đầu.

Thẩm Ý Thư lại đưa tay ra sau câu lấy cổ chị, không cho chị rời đi.

Thần nữ vì thương hại mà hạ phàm ban ơn cho vạn vật, phàm nhân ti tiện lại giữ chặt lấy tà váy của nàng, không muốn để nàng rời đi. Thẩm Ý Thư cảm thấy mình chính là phàm nhân ti tiện đó, dù biết mình không nên độc chiếm thần nữ, vẫn cứ một mực làm theo ý mình.

Hai người ngắn ngủi chia xa.

Ánh trăng đậu trên hàng mi run rẩy của Alpha, rũ xuống một bóng râm, che đi cảm xúc bất an bên trong.

Sự kinh ngạc trong mắt Quý Hướng Vũ vẫn chưa biến mất, tai ửng hồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!