Chuyện gì còn trớ trêu hơn việc xuyên không và bị buộc phải đánh dấu nữ chính?
Là xuyên không, tưởng rằng mình đã đánh dấu nữ chính, nhưng hóa ra không phải, lại còn bị người ta vạch trần một cách không thương tiếc.
Thẩm Ý Thư che mắt lại, bộ não hoạt động với tốc độ có thể làm cháy cả CPU, cuối cùng nặn ra một câu mà chính cô cũng không tin nổi: "Chắc là tôi... sinh ra ảo giác rồi."
Quý Hướng Vũ đổi tư thế, khoanh tay trước ngực, sắc mặt nhàn nhạt, không nhìn ra là tin hay không tin.
"Có lẽ tôi uống hơi nhiều," Thẩm Ý Thư với chiều cao 1m75 giờ đây lại ngoan ngoãn ngồi nghiêm chỉnh trên sofa, như một chú mèo lớn đang ngước nhìn Quý Hướng Vũ, "Đầu óc không được tỉnh táo cho lắm."
Nét mặt cô không một kẽ hở, mở to đôi mắt trong veo nhìn Quý Hướng Vũ mà nói dối, trong lòng thì đang điên cuồng nguyền rủa cái thế lực nào đó đã ném cô vào cuốn sách này. Ném vào thì thôi đi, còn chẳng cho lấy một chút thông tin, hại cô vừa mở màn đã nhận sai người.
"Ồ," Quý Hướng Vũ cười như không cười, "Tửu hậu loạn tính?"
Thẩm Ý Thư thật sự khóc không ra nước mắt. Phải chi cô đừng gọi câu "Lâm tiểu thư" kia, thì giờ này cũng có thể đoán ra người trước mặt không phải Lâm Lạc Sanh rồi. Cô nhớ lại, trong nguyên tác, từ được dùng nhiều nhất để miêu tả Lâm Lạc Sanh là "thanh thuần, hướng ngoại".
Còn người trước mắt đây, vẻ đẹp sắc sảo và kiêu sa của chị gần như có thể làm người khác bị thương.
Giọng điệu xa cách, ngay cả nụ cười cũng khiến Thẩm Ý Thư thấy lạnh gáy, chẳng giống chút nào với dáng vẻ níu tay cô mà nỉ non "mau lên một chút" ban nãy.
"Tôi có thể chịu trách nhiệm." Thẩm Ý Thư thở dài trong lòng.
Cô vốn định sau khi đứng vững gót chân ở thế giới này rồi mới tính đến chuyện yêu đương, nhưng người tính không bằng trời tính. May mà cô cũng không bị cuốn vào câu chuyện tình yêu của hai "con cưng" của tác giả.
Quý Hướng Vũ nhìn Thẩm Ý Thư từ trên xuống dưới, dường như đang cân nhắc xem lời nói của cô có bao nhiêu phần là thật lòng.
Từ khi ra mắt đến nay, những Alpha, Beta, hay Omega muốn tự dâng mình lên giường chị nhiều không đếm xuể, đặc biệt là những Omega lầm tưởng chị là Alpha, xếp hàng có khi dài đến tận trung tâm thành phố. Những kẻ nói sẽ chịu trách nhiệm với chị có thể lấp đầy tất cả các phòng trong khách sạn này.
Phần lớn bọn họ đều nhắm vào danh tiếng, gia thế, hoặc tài nguyên trong tay chị. Số khác thì đơn thuần chỉ vì vẻ bề ngoài của chị mà đến. Chị đã thấy quá nhiều, đến mức phát ngán.
Thẩm Ý Thư cũng đang ngầm quan sát sắc mặt của Quý Hướng Vũ.
Cô không đoán được tuổi thật của chị, nhưng chắc chắn lớn hơn cô không ít. Khí chất của một người sẽ thay đổi theo năm tháng và trải nghiệm. Dáng vẻ bình thản như mặt hồ không gợn sóng này của Quý Hướng Vũ, ít nhất cũng đã từng gặp qua cả vạn Alpha nói lời ngon tiếng ngọt trước mặt chị rồi.
Cô cũng không rõ, liệu Quý Hướng Vũ có thực sự cần cô chịu trách nhiệm hay không, nhưng cô không thể vừa xuyên thành kẻ cặn bã đã học luôn cái thói "ăn sạch chùi mép" của nhân vật gốc được. Ít nhất cũng phải thể hiện thái độ của mình.
Nếu người trước mặt là Lâm Lạc Sanh, cô cũng sẽ ở lại giải thích tình hình. Thậm chí nếu Lâm Lạc Sanh yêu cầu, cô cũng sẽ gánh vác trách nhiệm này.
"Em biết tôi là ai không?" Quý Hướng Vũ hỏi..... Thật sự là không biết.
Tác giả của nguyên tác đúng là một người "mẹ" chỉ biết con mình, ngoài hai nữ chính ra, những nhân vật khác gần như không được miêu tả kỹ càng.
Cô ngây thơ nhìn Quý Hướng Vũ. Tuy không nói gì, nhưng trong ánh mắt đã viết rõ bốn chữ "Em không biết ạ", trông hệt như một chú chó lớn vừa phạm lỗi, tội nghiệp nhìn chủ nhân, mong được tha thứ.
Quý Hướng Vũ nhìn cô chằm chằm vài phút.
Hai người cứ thế đối mặt, không ai mở lời.
Sự ồn ào dưới lầu đã tan, khách sạn nằm ở ngoại ô này lại chìm vào yên tĩnh. Trong phòng lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng gió đều đặn từ điều hòa trung tâm. Thẩm Ý Thư thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng lòng bàn tay chị lướt trên cánh tay, tiếng váy lụa mơn man trên da thịt, rồi lại lả lướt tách ra.
Cả hai đều im lặng. Thẩm Ý Thư sợ mình nói nhiều lại sai nhiều, chọc cho người trước mặt không vui. Gia thế của nguyên chủ tuy không tệ, nhưng chắc chắn không thể sánh bằng những nhân vật phụ quan trọng trong truyện. Bất kỳ ai xuất hiện lúc này cũng có thể giáng một đòn chí mạng vào hành trình xuyên không vốn đã không mấy thuận lợi của cô.
Quý Hướng Vũ vẫn đang đánh giá cô.
Chị đang đoán xem, người trước mặt có thật sự không biết chị là ai không. Nếu biết, việc đòi chịu trách nhiệm là lẽ thường tình, thậm chí có thể nhân cơ hội này mà tống tiền chị một phen.
Còn nếu thật sự không biết...
"Thẩm Ý Thư," Quý Hướng Vũ đột nhiên lên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!