Chương 104: Phiên ngoại 14

"Cô cố ý à?" Phác Thu ôm cánh tay, mặt lạnh hỏi.

"Đúng thì sao?" Chu Khi dựa vào cửa thoát hiểm, thần sắc thờ ơ.

"Tủ quần áo của cô còn toàn là quần áo màu đỏ, cô nói với tôi cô thích màu xanh lục. Chu Khi, cô là một người thông minh, không đến mức chà đạp tiền đồ của mình chứ?" Phác Thu hít sâu một hơi, đè nén phẫn nộ.

"Phác lão sư, Phác tổng, có cần tôi nhắc nhở cô một chút, chúng ta đã ở riêng hai năm sao?" Chu Khi cười lạnh châm chọc cô.

Đèn hành lang hỏng rồi, tối om, chỉ có biển hiệu thoát hiểm màu xanh lục sáng lên, xanh mướt chiếu vào mặt của Chu Khi và Phác Thu. Gió âm u không biết từ hướng nào thổi đến, ở lòng bàn chân xoay quanh, lạnh đến nỗi Chu Khi, người chỉ mặc một chiếc váy dài qua đầu gối, không nhịn được băm chân.

"Hai năm cũng đủ để thay đổi rất nhiều thứ." khi thật sự giằng co, trong lòng cô vẫn cứ nổi lên sự chua xót.

"... Cô muốn gì?" Phác Thu nhắm mắt lại, trực tiếp hỏi.

Một màn này phảng phất như mười năm trước, khi Chu Khi từ trên giường lớn tỉnh dậy, ôm chăn, bên tai đỏ bừng lại ở cùng Phác Thu nói điều kiện. Chu Khi lắc đầu, đè nén lại chút chua xót lỗi thời trong lòng, cô thở dài một tiếng, giọng nói dịu dàng như lá vàng mùa thu từ từ rơi xuống, yếu ớt đến nỗi nhéo là vỡ.

"Tôi và cô mười năm, hợp đồng lúc trước ký 5 năm. 5 năm trước cô nói không phải là lúc tách ra, lại chậm lại, lần này chậm chính là 5 năm." Chu Khi chịu đựng sự chua xót trong khoang mũi, cố gắng làm cho mình không lộ ra vẻ yếu đuối, giọng mũi hơi nặng trong tiếng gió của hành lang nghe không rõ.

"Tôi cảm thấy bây giờ là lúc."

Giọng của cô rơi xuống, Phác Thu không nói tiếp, cả hai không nói gì mà đối mặt trong hành lang. Không có người đến thúc giục, cả hai liền ăn ý mà không ai mở miệng nói chuyện.

"Tôi có thể biết được nguyên nhân không?" Phác Thu hỏi.

"Hợp đồng kết thúc, ai đi đường nấy, còn cần nguyên nhân khác sao?"

"Bây giờ kết thúc hợp đồng đối với cô không có lợi ích gì, nếu không có nguyên nhân khác, tôi không tin cô sẽ bây giờ đưa ra kết thúc." Phác Thu cau mày, nghi hoặc hỏi.

"Không phải mọi việc đều phải có lợi ích, Phác tổng. Mười năm, tôi cũng nên sống vì chính mình một chút." sự tích tụ trong lòng của Chu Khi giống như một cuộn len, kéo ra đầu sợi, theo lời nói lăn đi, dần dần giảm bớt, nói đến bây giờ, đã có cảm giác như trút được gánh nặng.

"Vì chính mình mà sống," Phác Thu thuật lại một lần lời nói của cô, mày càng nhăn càng chặt, "Cô là nói mười năm nay cô sống không tốt sao?"

Cô tự nhận là mối quan hệ này của họ rất ổn định, cô không cần tình yêu, cùng Chu Khi là trao đổi lợi ích. Nhiều năm như vậy, dù là trong giới hay là mang về nhà gặp trưởng bối, Chu Khi đều biểu hiện rất tốt, ngoan ngoãn, dịu dàng.

Phác Thu rất hài lòng, dù là sau khi ở riêng, ngày lễ ngày Tết, Chu Khi đều sẽ cùng cô về nhà, kỳ dễ cảm tùy gọi tùy đến, không có biểu hiện ra một chút không kiên nhẫn nào. Thế nên cô cho rằng Chu Khi chỉ là không muốn ở cùng một chỗ với cô.

"Đâu có," Chu Khi nở nụ cười, "Nói chung cũng ổn, nhưng tôi không muốn tiếp tục nữa. Chương trình lần này tôi sẽ tiếp tục ghi hình xong, ghi hình xong tôi sẽ thu dọn đồ đạc trước đây trong nhà dọn đi, đợi đến khi có cơ hội thích hợp sẽ công khai."

Cô đứng thẳng người, trong ánh đèn tối tăm nhoẻn miệng cười. Phác Thu rất quen thuộc với nụ cười của cô, tự động bổ sung chi tiết nụ cười của Chu Khi trong đầu, không khác gì ngày xưa, như vô số ngày đêm.

"Vậy như vậy, Phác lão sư, lát nữa gặp lại ở hiện trường." Chu Khi lễ phép cúi người gật đầu, như mười năm trước mới vừa ở cùng nhau. Chỉ là cảnh đời đổi dời, tâm trạng biến hóa, cô không còn là một ngôi sao nhỏ mới ra mắt, Phác Thu cũng không còn cần một người để giúp cô chặn đi những đóa hoa không cần thiết và sự thúc giục.

Bây giờ chính là lúc thích hợp nhất để tách ra.

Khi Chu Khi ra ngoài, trên hành lang có vài người. Thẩm Ý Thư dựa vào bên cạnh Quý Hướng Vũ, trước mặt là một diễn viên cầm vở, vẻ mặt sùng bái nhìn Quý Hướng Vũ.

Khi đi ngang qua, Chu Khi hướng họ gật đầu, tự nhiên đi qua.

Tiểu diễn viên cũng nhận ra Chu Khi, đều là người trong giới, đã từng diễn cùng vài lần. Khi tiểu diễn viên quay đầu lại, cô rất tự nhiên hỏi: "Chu lão sư, không cùng Phác lão sư à?"

Chu Khi cười một chút: "Tôi tạm thời có chút việc, đi trước một bước, lát nữa gặp lại."

"Tạm biệt." tiểu diễn viên cùng cô vẫy tay, quay đầu tiếp tục biểu đạt sự ngưỡng mộ của mình, trò chuyện vài phút, bên kia của cô sắp khai mạc, trợ lý chạy chậm đến gọi cô. Cô lưu luyến không rời mà cùng Thẩm Ý Thư và Quý Hướng Vũ tạm biệt, lưu luyến mỗi bước đi mà rời đi.

Cho đến khi tiểu diễn viên vào thang máy, Thẩm Ý Thư mới mở miệng: "Tỷ tỷ, họ có phải đã đàm phán thất bại không?"

Tay của Quý Hướng Vũ đặt trên vai cô, dưới chiếc áo sơ mi dài tay lộ ra một đoạn cánh tay mảnh khảnh, trên ngón tay trắng nõn đeo nhẫn cưới.

"Nhìn dáng vẻ là vậy," Quý Hướng Vũ lắc đầu, "Ghi hình xong chương trình chúng ta lại chơi một thời gian, không vội trở về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!