Ánh đèn sàn le lói chỉ đủ soi tỏ một góc sofa trong phòng khách sạn, nhuộm vàng nửa bức tường như một vầng trăng khuyết, chỉ lờ mờ thấy được vài vệt mây trang trí.
Mồ hôi làm áo dính chặt vào da thịt, bức bối và khó chịu. Hơi nóng hầm hập bị giam cầm dưới lớp vải, ập đến trước cả khi cô kịp tỉnh táo hoàn toàn, ngột ngạt đến không thở nổi.
Thẩm Ý Thư khẽ cau mày, mơ màng mở mắt. Một lọn tóc mềm mại lướt qua gò má, mang theo hương thơm của hoa Mê Điệt quẩn quanh chóp mũi.
Ngọn lửa trong người dường như được đổ thêm dầu, càng cháy lên dữ dội. Cảm giác khô nóng bức bối cuộn trào trong lồng ngực, điên cuồng tìm kiếm một lối thoát.
Cô nặng nề nhấc mi mắt lên.
Từ góc nhìn của cô, chỉ có thể thấy bóng lưng của người đó. Mái tóc đen gợn sóng buông dài, khẽ lướt qua vòng eo thon gọn, vài sợi tóc không chịu vào nếp cứ thế vương ra ngoài.
Thẩm Ý Thư hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô gắng gượng gồng mình ngồi dậy. Người kia dường như cảm nhận được cử động, liền quay đầu lại.
Xương quai xanh mảnh khảnh, hõm sâu quyến rũ. Bờ vai gầy khẽ cong, chiếc cổ trắng ngần tựa sứ, thanh tú và kiêu kỳ. Mỗi đường nét đều là một lời mời gọi đầy mê hoặc.
Lời mời gọi ấy vừa chớm nở, sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu Thẩm Ý Thư cũng sắp đứt phựt. Cô sững sờ nhận ra, cơn khô nóng của mình bắt nguồn từ đâu.
Người bình thường khi đến tuổi 18 sẽ phân hóa thành Alpha, Omega hoặc Beta – loại phổ biến nhất.
Là một Alpha, Thẩm Ý Thư quá hiểu những triệu chứng của kỳ mẫn cảm. Chỉ là... cô nhớ rõ mình vừa mới tiêm thuốc ức chế xong, tại sao lại đột ngột rơi vào trạng thái này?
Thẩm Ý Thư nuốt khan một tiếng, cuối cùng cũng đối diện với đôi mắt của chủ nhân mùi hương mời gọi kia. Và rồi, cô đã hiểu.
Omega trước mắt cô, cũng đang trong kỳ ph*t t*nh.
Ánh mắt người đó lạnh lùng đến xa cách, lạnh đến mức Thẩm Ý Thư có cảm giác thứ chị ta đang nhìn là ga trải giường chứ không phải mình.
Thế nhưng, vành mắt ửng hồng đã phản bội lại tất cả. Hương Mê Điệt trong không khí mỗi lúc một nồng đậm, đặc quánh, khiến Thẩm Ý Thư choáng váng như thể đang lạc vào một biển hoa, còn bản thân thì chòng chành trên một con thuyền nhỏ sắp lật.
Quý Hướng Vũ nghiêng đầu, châm một điếu thuốc.
Chị vốn không thích mùi thuốc lá, nhưng chị còn chán ghét hơn cái dáng vẻ mất kiểm soát của bản thân mỗi khi kỳ ph*t t*nh ập đến. Vị khói đăng đắng dường như có thể tạm thời đè nén cơn bứt rứt trong người, giúp chị không đến mức hoàn toàn chìm vào bể dục.
Làn khói mỏng được chị chậm rãi thở ra, đôi mắt hẹp dài khẽ chớp, một lớp hơi nước mờ ảo bao phủ, làm tan đi nét sắc sảo nơi đuôi mắt. Sống mũi cao thẳng, đôi môi phía dưới mang một sắc hồng đào căng mọng. Chị khẽ mím môi, làn khói lượn lờ trong không khí rồi tan biến.
Hút một hơi thật dài, đến khi thở ra hết khói, Quý Hướng Vũ mới quay lại nhìn Thẩm Ý Thư.
"Nhìn đủ chưa?"
Giọng nói có chút khàn, âm cuối lại hơi mềm mại, thậm chí còn mang theo một tia nũng nịu không giấu được.
Quý Hướng Vũ dường như rất ghét cái sự mềm mại ấy trong giọng nói của mình, chị khẽ "chậc" một tiếng, đứng dậy dí mẩu thuốc lá vào gạt tàn.
Thẩm Ý Thư rất muốn hỏi: tôi đang ở đâu, chị là ai, và tại sao một Alpha và một Omega lại ở chung trong một căn phòng thế này?
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều bất thường, vô số thông tin như những trang sách lật vội, ào ạt tràn vào tâm trí. Cô nhìn thẳng vào mắt Quý Hướng Vũ, chết sững tại chỗ.
Cô, Thẩm Ý Thư, đã xuyên không.
Và nghiệt ngã hơn nữa, cô, một Alpha ngây thơ từ nhỏ đến lớn chưa từng nắm tay Omega, lại xuyên thành một vai phản diện cặn bã, ăn chơi trác táng, phẩm hạnh thối nát.
Trong nguyên tác, cô chỉ là một kẻ ngáng đường độc ác cho tình yêu của hai nữ chính. Là một diễn viên quèn trong giới giải trí, cô đã tìm mọi cách để gây khó dễ cho nữ chính Lâm Lạc Sanh, thậm chí còn hạ thuốc, quay video ác ý, định đánh dấu Lâm Lạc Sanh hòng hủy hoại ý chí và danh tiếng của cô ấy.
—— Dĩ nhiên, cô ta đã thất bại. Nữ chính thà chết không chịu khuất phục, còn Alpha định mệnh của đời cô ấy thì từ trên trời rơi xuống giải cứu.
Còn cô, kẻ phản diện, bị cặp đôi chính liên thủ trả thù, cuối cùng thân bại danh liệt phải rời khỏi showbiz, bị gia đình ruồng bỏ, và kết thúc cuộc đời trong nước mắt sau song sắt.
Không thể không nói, kết cục của Alpha cặn bã này đúng là quả báo, hoàn toàn xứng đáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!