Có lẽ do tâm trạng quá đỗi phức tạp, ngày hôm sau Liễu Phạm tỉnh lại rất sớm, nhìn cảnh thu mờ sương ngoài cửa sổ, nàng bỗng nhớ ra mùa thu năm ấy cũng như thế này, nàng và Cá Voi Nhỏ đã hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt.
Thế là, nàng một mình bắt xe đến quán cà phê ở góc phố, đợi từ lúc nắng đẹp đến khi hoàng hôn buông xuống cũng không đợi được người mình ngày đêm mong nhớ.
Nàng còn nghĩ, có lẽ người này nhớ nhầm ngày, thế là sau đó, suốt mấy tuần liền nàng thường xuyên có mặt vào thời gian đã hẹn.
Để rồi, đợi tới đợi lui, chỉ thu về toàn thất vọng.
"Sao chị tỉnh sớm thế," Tư Cảnh Ngọc mở mắt ra liền thấy Omega đang nằm nghiêng ngây người nhìn mình và khung cảnh ngoài cửa sổ, gương mặt trắng như ngọc nhuốm một nét sầu muộn, "Hôm qua ngủ muộn như thế, không buồn ngủ hử?"
Nghe vậy, Liễu Phạm liếc Tư Cảnh Ngọc một cái, "Phải cùng em ôn lại chuyện xưa, đương nhiên là hưng phấn đến không ngủ được rồi."
Tư Cảnh Ngọc: "..."
Luôn cảm thấy chuyện này có ẩn tình sâu xa.
Trên đường đến quán cà phê, Liễu Phạm là người lái xe, hai người không mang theo con, Kem và Ốc Quế còn ầm ĩ một trận, sau đó phải hứa một thời gian nữa sẽ đưa chúng đến sở thú mới thôi.
Nhìn cảnh sắc lướt qua ngoài cửa sổ, Tư Cảnh Ngọc uống một ngụm Sprite, nghĩ đến lúc mình và Liễu Phạm trò chuyện trên mạng, hình như vẫn còn là học sinh cấp ba.
"Ê, vậy lúc đó chúng ta thật sự định cùng nhau chơi game, đi theo con đường thể thao điện tử hả?"
"Ừm, chứ sao nữa, lúc đó em đứng đầu toàn server, mấy đội tuyển đều đang mời cả hai chúng ta." Tay Liễu Phạm vịn vô lăng, đẩy cặp kính râm lên, tiện thể liếc qua bộ dạng tò mò như trẻ con của Alpha.
Dường như bao nỗi thất vọng, đau buồn, tiếc nuối tích tụ bao năm qua vì lỡ mất nhau đều bốc hơi trong một khoảnh khắc nào đó, biến quá khứ thành một vò rượu ngon trút cạn ra sông biển, để lại nhiều hơn là niềm vui mừng khi được tương phùng.
Tư Cảnh Ngọc cúi mắt cười nhẹ, đôi mày lạnh lùng trông ấm áp hơn vài phần hoài niệm, "Chúng ta bây giờ có giống như đang tái hiện ký ức không. Không, phải nói là bổ sung cho ký ức mới đúng."
Những năm tháng họ đã bỏ lỡ dường như kết thành từng mảnh ghép, trôi nổi vô định giữa bầu trời sao rộng lớn. Cho đến tận bây giờ, họ gặp lại nhau, dùng từng ký ức mới mẻ để ghép chúng lại lần nữa.
"Hừ, chỉ có em nói hay." Khóe môi Liễu Phạm hơi cong lên, gò má xinh đẹp dưới ánh bình minh yếu ớt ánh lên vẻ trong ngần như ngọc, tựa tuyết như sương, làm rung động lòng người.
Xuống xe, quán cà phê đã mở cửa, khá nhiều người đến mua bữa sáng, hương cà phê đắng chát cùng vị ngọt của bánh mì từ xa đã bay tới.
Chuông gió ở cửa vang lên tiếng leng keng, Tư Cảnh Ngọc che chắn trước người Liễu Phạm, may mà sáng sớm phần lớn mọi người đều bận rộn đi làm, không rảnh để ý hai người con gái dáng người cao ráo vừa bước vào cửa.
"Chỗ ngồi cạnh cửa sổ kia, số 27, vị trí chúng ta đã hẹn." Liễu Phạm níu lấy vạt áo của Tư Cảnh Ngọc, ngoan ngoãn nấp sau lưng Alpha, ghé sát vào tai đối phương nói nhỏ, cố tình xấu xa phả một luồng hơi nóng qua.
Vành tai của Tư Cảnh Ngọc đỏ lên thấy rõ bằng mắt thường, cô quay đầu lườm Liễu Phạm một cái, cưng chiều mà bất lực nói:
"Chị có thể đứng đắn một chút không, giữa ban ngày ban mặt."
"Sao, không thể hôn em à, hợp tình hợp pháp, chị đây là có giấy tờ đàng hoàng."
Hiểu rằng Liễu Phạm đang ám chỉ giấy đăng ký kết hôn, Tư Cảnh Ngọc dở khóc dở cười, đành ngồi xuống, bắt đầu gọi món.
Hai ly cappuccino, hai chiếc bánh sừng bò và hai miếng tiramisu.
Quán cà phê này đã mở nhiều năm, không biết là cố tình trang trí theo kiểu cũ hay vốn dĩ đã có tuổi rồi, trên bàn ghế đâu đâu cũng thấy những vết lốm đốm của gỗ, kết hợp với hương cà phê lượn lờ bốc lên, mang một hương vị rất riêng.
"Hôm qua bác sĩ Liễu nói muốn cắt tuyến thể của cả hai chúng ta, tuy chỉ là nói đùa nhưng chị phải quản nàng," Tư Cảnh Ngọc khẽ nhíu mày, trong đôi mắt đen láy đầy vẻ bất lực, rồi đột nhiên hạ thấp giọng hỏi, "Hôm qua sao lại... chính là lúc chị ngất đi, rồi nàng lại xuất hiện?"
Vốn định cho qua chuyện này, Liễu Phạm vạn lần không ngờ Tư Cảnh Ngọc lại nhắc đến, chẳng phải là vì cấp độ pheromone của Tư Cảnh Ngọc đã tăng lên sau khi đánh dấu mình sao.
Điều này dẫn đến độ tương thích cấp S của hai người họ tăng lên, một khi làm quá nhiều sẽ có chút không chịu nổi, cơ thể tự động chuyển sang một loại pheromone khác để tiếp nhận sự rót vào của Alpha.
Nghĩ lại luôn có cảm giác hời cho mấy người kia.
Ngay lúc Liễu Phạm còn đang suy nghĩ trả lời thế nào thì bà chủ quán cà phê, một người phụ nữ lớn tuổi, bước đến bàn của họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!