Chương 93: Ngoại truyện 2.

Chu Nhiễm Nhiễm nhận ra Liễu Phạm quả thật đã có một vài thay đổi, ví như không còn dễ nổi giận như trước, cũng không vì cảm xúc lên xuống thất thường mà tùy tiện đổi sang nhân cách khác để gây họa nữa.

Chỉ có điều buồn cười là, một Liễu Phạm không còn dễ nổi giận lại biến thành người mắc chứng nghiện dọn dẹp sạch sẽ. Ví như sách trên giá phải được sắp xếp ngăn nắp theo từng loại, quần áo và phụ kiện trong tủ cũng được phân loại và phối hợp theo bốn mùa và màu sắc.

Rồi đến việc dọn dẹp bốn lần một tuần, cả tầng hai của biệt thự đều sực nức mùi hương liệu hoa quỳnh. May mà đa số người hầu là Beta, không cảm nhận được mùi pheromone cho lắm.

Nhưng khi thấy nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt Liễu Phạm, Chu Nhiễm Nhiễm không khỏi cảm thán con người quả nhiên sẽ thay đổi.

Đặc biệt là sau khi có con, cứ như thể biến thành một người hoàn toàn khác.

Tư Cảnh Ngọc bây giờ về cơ bản đã sống một cuộc sống công sở từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, mỗi ngày đều đi làm đúng giờ, về nhà chăm con, hoặc cùng con đến phim trường thăm Liễu Phạm.

Thỉnh thoảng, cô ngăn Liễu Phạm dọn dẹp nhà cửa, thật ra không cần phải sạch đến thế, chứng ưa sạch sẽ của cô sắp bị cái kiểu tỉ mỉ, không dung nổi một hạt cát này của Liễu Phạm chữa khỏi rồi.

"Em nghe bác sĩ nói bây giờ chị hình như đã khống chế được mấy nhân cách kia rồi? Coi như là một dạng hợp nhất nhân cách hả?"

Lúc cuối thu, bên ngoài mưa rơi tí tách. Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm ngồi trên chiếc sô pha nhung trước cửa sổ sát đất, lò sưởi cháy lên những tiếng lách tách.

Mặc cho Alpha thoa kem dưỡng da tay cho mình, Liễu Phạm vươn tay còn lại, những đốt ngón tay trắng như ngọc liên tục quấn lấy lọn tóc dài buông xõa của Tư Cảnh Ngọc, "Ừm, coi như là đã thuần phục được các nàng rồi, ít nhất phải được chị cho phép mới ra ngoài, và chỉ giúp đỡ chị theo ý muốn của chị chứ không phải cố tình phá rối và giành Alpha."

Omega lại nhấn mạnh mấy chữ "giành Alpha", trông vẫn còn ấm ức lắm.

Nhưng nàng thực sự thích cái cách Tư Cảnh Ngọc chăm sóc và lo lắng cho mình. Ví như gần đây nàng dọn dẹp vệ sinh không cẩn thận làm trầy tay, lại bị dung dịch 84* văng trúng, Tư Cảnh Ngọc liền ra lệnh cho nàng không được dọn dẹp nữa, còn đặc biệt quan tâm đến nàng.

*Dung dịch 84: Một loại thuốc tẩy và khử trùng phổ biến ở Trung Quốc, tương tự như nước Javel ở Việt Nam.

Mỗi khi thấy nàng định dùng đến bàn tay bị thương, Alpha sẽ rời khỏi máy tính, lại gần nắm lấy tay nàng, kiểm tra không ngớt.

"Bác sĩ vừa gọi điện nói với em, cảm xúc của chị vẫn cần trị liệu trấn an, bảo em nên ở bên chị nhiều hơn." Tư Cảnh Ngọc tỉ mỉ thoa kem lên những ngón tay thon dài của Omega, hàng mi dài và rậm như mực vẽ, đổ xuống một bóng râm hình quạt nhỏ.

"Trị liệu trấn an thế nào cơ?"

"Thì... làm cho chị vui lên một chút," Tư Cảnh Ngọc ngước mắt, nhìn từ dưới lên về phía Liễu Phạm, mỉm cười, "Bây giờ chị đang vui đấy thôi."

"Ồ, vậy sao?" Liễu Phạm nhướng mày, vê lấy chiếc cằm láng mịn như ngọc của Alpha, cúi người hôn lên khóe môi cô, "Vậy bây giờ bắt đầu trị liệu trấn an thôi."

Cánh môi ẩm ướt quá đỗi mời gọi, Tư Cảnh Ngọc cố gắng lờ đi sự ẩm ướt đầy khiêu khích mà người con gái cố tình tạo ra giữa hai cánh môi, khó khăn nói: "Đừng, đừng như vậy, nhột quá, lát nữa Ốc Quế và Kem vào thấy bây giờ."

Ốc Quế và Kem là tên ở nhà của con họ, một cặp song sinh, giờ đã gần một tuổi, vừa mới biết đi, rất thích chạy lung tung khắp nơi.

Liễu Phạm gọi một cuộc điện thoại nội bộ, dặn bảo mẫu trông chừng hai đứa nhỏ, rồi quay lại thân mật cọ chóp mũi vào tóc Tư Cảnh Ngọc, "Ý em là, sau này không được hôn hở?"

"Được, được mà." Tư Cảnh Ngọc bất lực giơ cờ trắng đầu hàng, mặc cho Liễu Phạm tùy tiện vén vạt áo mình lên, v**t v* từng tấc một trên hình xăm ở bên hông.

"Tư Cảnh Ngọc, chị cũng muốn có hình xăm," Liễu Phạm lười biếng gối đầu lên đùi Tư Cảnh Ngọc, nhẹ nhàng thổi hơi vào bụng dưới của Alpha, "Muốn xăm cùng một vị trí với em."

Tư Cảnh Ngọc đắp chiếc chăn mỏng cho Liễu Phạm, vén những lọn tóc mai che mắt nàng, cười nhạt: "Xăm bên cạnh vết bớt vầng trăng nhỏ của chị sao?"

"Ừm, chị muốn xăm một chú cá voi nhỏ đang ngậm lấy đuôi mình, loại còn đang phun nước ấy."

Nghe vậy, Tư Cảnh Ngọc không khỏi bật cười, vết bớt trăng khuyết màu hồng nơi eo Liễu Phạm vừa yêu kiều vừa diễm lệ, dưới vầng trăng có một chú cá voi nhỏ bơi qua bơi lại, nghĩ thế nào cũng thấy cảnh tượng đó có chút hài hước và thú vị.

Thế nhưng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, cô cúi mắt nhìn Liễu Phạm, "Chú cá voi đầu cuối nối liền, ý là chỉ... con cá voi đi một vòng lớn rồi lại quay về ư?"

Liễu Phạm áp mặt vào lòng bàn tay Tư Cảnh Ngọc, khẽ ừm một tiếng, cố tình than vãn: "Cá voi nhỏ về muộn quá, biển cả dưới trăng sắp cạn khô rồi. Nhưng mà, em thông minh thật, nhanh vậy đã hiểu ý chị rồi."

"Sẽ không cạn khô đâu, cá voi nhỏ sẽ không bơi đi nữa," Tư Cảnh Ngọc cảm nhận trọn vẹn làn da mềm mịn của Liễu Phạm, thì thầm, "Vậy ngày mai em đi xăm cùng chị, rồi chúng ta cùng làm hạt dẻ rang đường."

Bên ngoài sân nhà họ có một cây dẻ được trồng dời về, đúng vào mùa thu hoạch, vừa hay có thể thử loại cát sắt mới mua để rang hạt dẻ ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!