Chương 92: Ngoại truyện 1.

Liễu Phạm nhận được điện thoại của Tư Cảnh Ngọc trên đường đi trị liệu tâm lý về.

Alpha đã đi công tác vì công việc cả một tuần rồi, tuy mỗi tối đều gọi video trò chuyện, nhưng đối với hai người vừa mới cưới son mà nói, luôn có một cảm giác hụt hẫng và cô đơn tựa như ngắm hoa cách một tầng mây.

Nghe thấy giọng nói của Alpha, sự lo âu không ngừng nảy sinh trong lòng Liễu Phạm vì phải xa cách bỗng chốc tan thành mây khói.

Thế giới vốn đang tạm thời trở nên xám xịt và tĩnh lặng, nhưng sau khi nàng nghe thấy giọng nói trong trẻo trầm thấp của Tư Cảnh Ngọc, cảnh sắc trước mắt bỗng chuyển thành một thước phim màu rực rỡ pháo hoa.

Sa sút, do dự, thất vọng, mệt mỏi... Tất cả đều nhanh chóng rời bỏ nàng trong giây lát.

"Chị đi khám chưa? Kết quả thế nào?"

Trong cuộc gọi video, Tư Cảnh Ngọc đang bước đi trong sảnh sân bay, cô mặc một chiếc áo hoodie hợp với tiết trời xuân ấm hoa nở, lớp lông tơ màu xanh nhạt và mặt cười của con vật hoạt hình càng làm tôn lên vẻ đáng yêu có phần ngây ngô trên gương mặt vốn lạnh lùng xa cách của cô.

Ngồi trong chiếc xe RV tiện nghi đang lướt đi êm ái, qua màn hình, Liễu Phạm ngắm nhìn Tư Cảnh Ngọc thật kỹ, đôi mắt sáng lấp lánh hệt như một đứa trẻ vừa được cho bánh quy.

"Bác sĩ nói tâm trạng của chị hiện tại đang được duy trì rất tốt, có thể kiểm soát bốn người họ tốt hơn rồi. Bác sĩ còn đề nghị chị nên vận động một chút, trong lúc chú ý đến con có thể chạy bộ chậm, bơi lội, thiền định gì đó, nhưng chị không thích vận động một mình chút nào, sẽ chán lắm."

Tư Cảnh Ngọc kéo vali, vừa chú ý người qua lại vừa nhìn vào màn hình, dịu dàng nói: "Vậy tối tan làm về em sẽ tập cùng chị. Chị ngủ có ngon không, em bé có làm phiền chị không?"

Liễu Phạm đã mang thai hơn năm tháng, ba tháng đầu phản ứng rất dữ dội, không ăn uống được gì, ban đêm thường giật mình tỉnh giấc, đi khám thì không có vấn đề gì, bác sĩ chỉ có thể bảo Alpha tăng cường giải phóng pheromone, khi cần thiết thì đánh dấu nhiều lần.

Thế nên, chuyện đánh dấu đã trở thành một việc mà hai người ngầm hiểu nhưng lại khó mở lời.

"Ngủ không ngon," Hàng mi dài của Liễu Phạm cụp xuống, trông có vẻ đáng thương, "Bác sĩ nói cần có pheromone của Alpha để xoa dịu, hộp dầu thơm hoa quỳnh mà em làm cho chị lại dùng hết rồi, với cả dầu thơm sao mà thơm bằng em được."

Tư Cảnh Ngọc kiên nhẫn nghe xong những lời bề ngoài thì than phiền nhưng thực chất là làm nũng của Liễu Phạm, khóe môi cô cong lên một nụ cười nhàn nhạt, "Em về ngay đây, về rồi sẽ ngủ cùng chị, giải phóng pheromone cho chị có được không?"

"Ngay là bao lâu?" Liễu Phạm mím môi, gò má trắng ngần ánh lên nụ cười tinh ranh lém lỉnh.

"Ừm, để em xem nào," Tư Cảnh Ngọc cúi đầu nhìn đồng hồ, "Còn khoảng một tiếng nữa, nhanh thôi."

"Vậy chúng ta đi hẹn hò không?"

"Hẹn hò?" Tư Cảnh Ngọc nhìn dáng vẻ xinh xắn đáng yêu của người con gái trong màn hình, bất lực cười một cách cưng chiều. Liễu Phạm bây giờ đã thay đổi hoàn toàn tính cách lạnh lùng khó đoán trước đây, ngược lại trở nên phóng khoáng tùy hứng, thường xuyên nghĩ gì làm nấy, nhưng lại vui vẻ hơn xưa rất nhiều. "Hẹn hò ở đâu?"

"Cùng chị đi xem phim, giờ chị đặt vé đây."

Đôi mắt trong như nước mùa thu của người con gái ánh lên tia sáng chân thành trong suốt, mang lại cảm giác yêu kiều thanh tú tựa như hoa anh đào dại mùa xuân.

"Được, tìm rạp nào ít người một chút, em qua ngay." Tư Cảnh Ngọc cúp máy, lái xe từ sân bay thẳng đến rạp chiếu phim.

Sau khi xuống xe, Liễu Phạm cuối cùng cũng cảm nhận được ánh nắng tươi sáng của ngày chớm hạ, quả là một thời tiết đẹp để hẹn hò nghỉ dưỡng.

Thế là, người con gái càng thêm vui vẻ, bảo Chu Nhiễm Nhiễm mua cho mình liền một lúc bốn hộp kem vị nam việt quất.

"Chị định một mình ăn hết bốn hộp hả?" Chu Nhiễm Nhiễm nhìn chằm chằm Liễu Phạm, vô cùng không yên tâm chờ đợi câu trả lời của Omega. Tuy bà bầu muốn ăn gì thì ăn, nhưng thứ như kem thì vẫn nên ăn có chừng mực.

"Đâu có, chị ăn một hộp, em và tài xế Kim mỗi người một hộp, còn một hộp để dành cho Tư Cảnh Ngọc." Người con gái cắn một miếng kem lớn, lạnh buốt cả răng, nhưng đôi môi đỏ mọng vẫn luôn cong lên một đường cong rạng rỡ, toát lên một vẻ đẹp hư ảo khiến người ta không thể rời mắt.

Chu Nhiễm Nhiễm lắc đầu, nhỏ nào dám dạy đời một bà bầu, huống hồ bà bầu này bây giờ còn có Alpha chống lưng, càng thêm ngang ngược hống hách hơn xưa.

"Vậy chị liệu chừng thôi nhé, chú ý đến đứa con của chị và Tư Cảnh Ngọc đấy." Chu Nhiễm Nhiễm thở dài, dẫn Liễu Phạm vào rạp chiếu phim. Người này bây giờ cực kỳ thích những nơi đông vui nhộn nhịp, đi xem phim không muốn bao cả rạp, chẳng hề sợ bị người khác nhận ra.

Họ còn biết làm gì hơn, chỉ đành chiều theo ý Liễu Phạm thôi.

"Phải rồi, vì chị đang mang thai nên em đã từ chối hết mấy bộ phim của chị rồi. Tuy gần đây không có kịch bản nào hay nhưng đợi chị sinh con xong nhất định phải ngoan ngoãn quay lại làm việc cho em, đừng có đoạt được mấy giải ảnh hậu rồi bay lên trời luôn đấy." Chu Nhiễm Nhiễm nói với giọng điệu thấm thía dặn dò Liễu Phạm.

"Chắc chắn không đâu, sinh xong đứa này chị sẽ quay lại làm việc, không sinh đứa thứ hai đâu." Liễu Phạm vừa ăn kem vừa trịnh trọng cam đoan với Chu Nhiễm Nhiễm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!