Điều đầu tiên lọt vào mắt Tư Cảnh Ngọc là đôi bông tai hình ngôi sao màu đen, và đôi mắt hồ ly xinh đẹp lạnh lùng của người con gái.
"Tôi không muốn chụp." Tư Cảnh Ngọc lắc đầu không định lên xe, tiếp tục bước về phía trước.
Cô không tự tìm đường chết, an tâm sống đến kết cục toàn bộ quyển sách là được, ở cùng ai cũng không muốn ở cùng Liễu Phạm.
Thế là, Tư Cảnh Ngọc chỉ để lại cho Liễu Phạm một bóng lưng thon dài vẫy tay.
Cho đến khi cô bị mấy tên vệ sĩ cao lớn của Liễu Phạm bắt được, cưỡng ép kéo trở về.
Liễu Phạm nhìn Tư Cảnh Ngọc bị áp giải lên xe, kéo cổ áo chiếc váy dài nhung đen, cười như không cười nói:
"Cô hai, giới truyền thông đều đang đợi chúng ta đi chụp ảnh cưới, cho nên chỉ có thể "làm khó" cô rồi."
Tư Cảnh Ngọc vội vàng dùng miếng bông tẩm cồn lau tay áo trang phục bị người khác chạm vào, bình tĩnh nói, "Tôi phải đi học."
"Nước đến chân mới nhảy sẽ không kịp đâu."
Nói xong, Liễu Phạm ra hiệu cho tài xế lái xe, sau đó tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, bóng tối vừa vặn trong xe làm nổi bật khí chất hoa lệ ưu nhã nhưng lại suy sụp lười biếng của Omega.
Trong lòng Tư Cảnh Ngọc bất lực không thôi, cha mẹ Liễu Phạm đích thân thừa nhận họ sắp kết hôn, họ lại bị chụp được cùng nhau trở về nhà họ Liễu.
Ước chừng là người nhà họ Liễu tung ra tin tức họ sắp kết hôn rồi.
Dựa trên sự thật này, Liễu Phạm đây là muốn bảo toàn danh dự và hình tượng, diễn kịch một chút sao?
Trong sách viết, Liễu Phạm từ khi ra mắt đến nay vẫn luôn là hình tượng tiên nữ cao lãnh ngạo kiều không dính khói bụi trần gian.
Cho nên, đây là thiết lập tiên nữ không thể sụp đổ?
"Cô Liễu, chúng ta ghét nhau mà, cô trực tiếp nói với truyền thông rằng chúng ta cả đời này cũng không thể kết hôn đi."
Liễu Phạm lạnh lùng nói: "Nói nhiều nữa, tôi đưa cô đến nhà hỏa táng tiện thể chụp di ảnh bây giờ."
Nghe vậy, tính khí nhỏ bé của Tư Cảnh Ngọc lập tức nổi lên, cô khiêu khích cười, "Giữa thanh thiên bạch nhật, cô không dám đâu."
"Cô có thể thử xem."
Thấy vậy, Chu Nhiễm Nhiễm lo lắng không thôi, "Chị Liễu Phạm, chị ngàn vạn lần đừng tức giận, dễ dàng..."
Hai chữ "phát bệnh" Chu Nhiễm Nhiễm dùng khẩu hình, nhưng vẫn bị Tư Cảnh Ngọc bắt được.
Phát bệnh gì? Tư Cảnh Ngọc liếc nhìn Liễu Phạm, tuổi còn trẻ chắc sẽ không bị cao huyết áp đó chứ.
Thấy Liễu Phạm nhắm mắt, Tư Cảnh Ngọc mới ngậm miệng.
Trong xe tản ra mùi gỗ đàn hương, cô rũ mắt muốn nghỉ ngơi, không chú ý tới một tấm giấy dán pheromone mới trong tay, Chu Nhiễm Nhiễm từ ghế trước đưa cho cô.
"Cô hai, tấm giấy dán này hiệu quả mạnh hơn, cô có thể thay vào, chỗ chụp ảnh cưới người đông hỗn loạn."
"Cảm ơn." Tư Cảnh Ngọc chậm rãi thay giấy dán, trong quá trình còn dùng khăn ướt tẩm cồn lau tay.
Thế giới ABO này yêu cầu Alpha và Omega đều dán giấy dán pheromone, ngăn cách pheromone, tránh gây phiền phức không cần thiết cho người khác.
"Cô hai Tư, cô mắc chứng sạch sẽ thật hả?" Chu Nhiễm Nhiễm không thể tin được nhìn Tư Cảnh Ngọc thích lui tới quán bar hộp đêm trong lời đồn.
"Chỉ một chút thôi, không tiếp xúc với người là không sao."
Chu Nhiễm Nhiễm trơ mắt nhìn Tư Cảnh Ngọc không biết mệt mỏi thay khẩu trang và găng tay mới, cảm thấy người này ít nhiều có chút b**n th**.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!