Chương 50: (Vô Đề)

Trước bàn ăn sáng sủa ấm cúng, cảnh tượng Tư Cảnh Ngọc ngồi chung một chỗ với Liễu Ly Nhã vô cùng chói mắt.

Trên bàn, hai bát mì trứng cà chua màu sắc tươi roi rói tỏa hương thơm nồng đậm, bên cạnh còn đặt bánh sữa dừa và Americano đá mà Liễu Ly Nhã mang tới.

"Em gái, thật sự xin lỗi, chị vội đến tìm em nên không kịp ăn sáng, chắc em không để bụng việc chị ăn phần này của em chứ?"

"Sao lại để bụng được chứ," Liễu Phạm nhẹ nhàng xuống lầu, vạt áo sơ mi bay theo cử động của nàng, gương mặt xinh đẹp của nàng lộ rõ vẻ tùy ý phóng khoáng, "Dù sao thì Cảnh Ngọc của chị thường ngày toàn nấu cơm cho chó."

Liễu Ly Nhã nghẹn họng, nụ cười cứng đờ trên khóe môi.

Tư Cảnh Ngọc cắn một miếng trứng ốp la trên nĩa, từ từ dựa vào ghế, vẻ mặt như đang xuất thần.

"Trứng ốp la làm rất ngon, rất mềm." Liễu Ly Nhã ngừng một chút, tiếp tục khen ngợi Tư Cảnh Ngọc.

Vì dậy quá sớm, Tư Cảnh Ngọc vẫn còn hơi mơ màng vì buồn ngủ, ngồi trên chiếc ghế ấm áp càng thêm uể oải.

Hai chị em nhìn nhau, không khí ngày càng đậm mùi thuốc súng, mãi đến khi Liễu Phạm thu lại ánh mắt, khóe môi nở nụ cười dịu dàng thanh nhã, "Mềm lắm sao? Để tôi thử xem."

Nghe thấy lời nói mang theo âm cuối vui vẻ của Liễu Phạm, Tư Cảnh Ngọc cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút, rồi cô phải... trợn tròn hai mắt.

Người con gái vén lọn tóc mai bên tai, đôi môi kiều diễm hé mở, cắn lấy miếng trứng ốp la mà Tư Cảnh Ngọc đang xiên trên nĩa.

Quan trọng là cắn ngay vào chỗ mình vừa cắn.

Trong khoảnh khắc, đầu óc Tư Cảnh Ngọc như thước phim quay chậm, hiện lên hình ảnh que kem trắng sữa tan chảy trên đầu lưỡi ẩm ướt của Liễu Phạm.

Nhớ lại cảnh tượng này, tựa như có kem đang chạm vào đầu lưỡi cô vậy.

Mềm mại, ẩm ướt, quấn quýt lấy nhau.

Nhìn miếng trứng ốp la còn lại, Tư Cảnh Ngọc không biết nên ăn hết một miếng hay là bỏ lại vào bát nữa.

Cô cảm thấy đầu óc hỗn loạn vô cùng, như rơi xuống biển sâu không cách nào suy nghĩ.

Không thể phủ nhận, Liễu Phạm giống như một loại quả ngon ngọt nào đó, hoặc một ảo mộng đẹp đẽ nhưng thoáng qua rồi biến mất.

Người con gái như vậy sẽ mang đến cho bạn niềm vui khó tả, sự cám dỗ tột cùng vừa hưng phấn lại vừa nghẹt thở.

Cô có thể tưởng tượng được, ở bên cạnh Liễu Phạm, tất cả đều là cực đoan, không yêu thì là hận, xấu xa thì xấu xa đến cùng cực.

Bởi vì, hận thù khó phai hơn tình yêu.

Nhưng chính cô lại sợ hãi vòng xoáy xinh đẹp ấy, một khi đã rơi vào thì không thể thoát ra được.

Mất kiểm soát là không thể đảo ngược, nó sẽ khiến bạn xem mỗi ngày như ngày cuối cùng, tựa thiêu thân lao đầu vào lửa mà thiêu đốt chính mình.

"Đúng là rất mềm, tôi rất thích," Đôi môi đỏ của Liễu Phạm cong lên thành một nụ cười ngây thơ và gần như khiêu khích, "Mắt nhìn của chị Ly Nhã... không tệ."

"Liễu Phạm, em đang nói nhăng nói cuội gì thế!" Liễu Ly Nhã bị phong thái táo bạo ph*ng đ*ng của Liễu Phạm làm cho tức đến sa sầm mặt mày.

"Không nói gì cả, ý của tôi là," Liễu Phạm chậm rãi liếc mắt, "Mắt nhìn trứng ốp la của chị không tệ."

Liễu Ly Nhã: "..."

Nét mặt nàng ta chợt cứng đờ.

Ngày thường Liễu Phạm luôn ra vẻ mỹ nhân lạnh lùng, nàng ta nào biết được mạch não cà khịa của kẻ này lại kỳ quặc đến thế.

Không khí ngưng đọng hồi lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!