Khớp ngón tay gầy gò thon dài của Omega siết chặt trên cổ áo Tư Cảnh Ngọc, như thể dây leo quấn quýt bám lấy cành hoa quỳnh.
Người con gái say đến má hồng, đôi mắt ngấn nước long lanh, ngang ngược cắn môi đòi Tư Cảnh Ngọc một lời giải thích.
"Tư Cảnh Ngọc, xem ra cô rất thích mùi sữa, hoang lạc với người đó vui vẻ lắm sao?"
Tư Cảnh Ngọc: "…"
Với người bị bệnh thì không có gì hay để nói.
Xem ra Liễu Phạm đây là đang ăn vạ à, Liễu Phạm đã nhuộm pheromone lên người Tư Cảnh Ngọc cô, rồi lại chạy đến chất vấn tội.
Điệp trong điệp, kế trong kế sao.
"Liễu Phạm, tôi đề nghị chị lúc rảnh rỗi đi viện khám thử xem sao," Tư Cảnh Ngọc bị kéo cong eo, buộc phải ghé sát tai Liễu Phạm nói, "Đặt một cuộc hẹn, khoa tâm thần."
"Ừm," Hơi rượu nhuộm lên xương quai xanh tinh xảo như ngọc của nàng, làn da trắng như tuyết phủ lên một tầng đỏ mỏng, hai mắt Liễu Phạm thất thần, "Người cùng cô hoang lạc là người ở bệnh viện sao?"
"Đúng đúng đúng, ở bệnh viện, ở trường học, ở quán bar, ở giới giải trí, gì cũng có, chị vui rồi chứ." Tư Cảnh Ngọc quay mặt đi, không muốn đối mặt với Liễu Phạm, chóp tai lại bị hơi thở ẩm ướt vấn vít.
Cứ nghĩ Liễu Phạm sẽ cứ thế mà dừng lại, không ngờ Omega chống nửa người dậy, đôi môi ẩm ướt đầy đặn cong lên nụ cười chế giễu, "Alpha cấp C chắc không thể đối phó với nhiều người như vậy đâu nhỉ."
Cảm nhận được một kiểu phân biệt đối xử khác lạ, Tư Cảnh Ngọc suýt nữa tức đến bật cười, cô vừa định bỏ đi, Liễu Phạm đang ở dưới mềm nhũn vươn tay ra, móc vào cổ Tư Cảnh Ngọc, mượn lực cầm lấy chai rượu trên bàn.
Hương thơm thoang thoảng mang theo hơi rượu lướt qua lớp lông tơ nhỏ bên má Tư Cảnh Ngọc, như ánh sáng nổi của vùng nhiệt đới lướt qua những mảnh băng vụn trong đêm lạnh, như mộng như ảo.
"Cô có biết lừa chị sẽ có hình phạt gì không?" Liễu Phạm cầm chai rượu, ngón tay xinh đẹp hơi cong, lại uống thêm một ngụm rượu nữa.
Không gian dường như trở nên chật hẹp trong khoảnh khắc, nàng câu lấy gáy Tư Cảnh Ngọc lần nữa, hai mắt mơ màng nhưng long lanh gợn sóng.
Đầu răng trộn lẫn với rượu mạnh mài lên mạch đập đang nhảy múa nơi cổ Tư Cảnh Ngọc, sự mềm mại ẩm ướt như thể chứa đựng ngọn lửa mãnh liệt, trượt qua làn da non mịn trắng nõn của Alpha.
"Có cảm thấy rượu của chị… rất ngon không?"
Rượu mạnh từ bờ môi ấm áp truyền sang khoang miệng hơi lạnh hơn ở phía bên kia, Tư Cảnh Ngọc buộc phải nuốt xuống ly whisky đã được thêm pheromone hoa cát cánh.
Chất lỏng trong suốt tràn ra từ đầu lưỡi quấn quýt, chảy dọc theo cằm nhẵn nhụi tinh tế của hai người, nhỏ giọt xuống giường, xuống đất. Từng giọt từng giọt, như thể những hạt bụi sao trôi nổi rơi xuống mặt biển lúc hoàng hôn, bị l**m láp, ôm lấy và tan chảy.
Ghế sô pha màu nhạt loang ra một vùng ẩm ướt, pheromone và rượu mạnh va chạm vào nhau, bùng lên sự cuồng nhiệt chưa từng có.
Ly whisky ấm nóng cùng với hương thơm thoang thoảng của hoa cát cánh, hòa lẫn vào cuống họng, Tư Cảnh Ngọc nhìn thấy lông mi của Liễu Phạm rất dài, khi quét qua sống mũi mình, cảm thấy nhồn nhột.
Lúc vào miệng chất rượu rất lạnh, mãi đến khi nuốt xuống mới cảm giác có ngọn lửa đang cháy.
Đốt cho cô chìm đắm trong đó, mơ màng, lại đốt cho cô như tỉnh cơn mơ, lập tức thoát ra.
"Sao nào, rượu của chị có phải ngon hơn của họ không?" Liễu Phạm nói không rõ chữ cầu xin sự khẳng định từ Tư Cảnh Ngọc, chất rượu chưa nuốt hết theo chiếc lưỡi màu hồng chảy xuống khóe môi, liên tục tí tách rơi vãi xuống bên cạnh Alpha.
"Liễu Phạm, rượu của chị," Tư Cảnh Ngọc tùy tiện dùng mu bàn tay lau khóe miệng, cồn làm đỏ da thịt và đôi mắt, như thể đã bật lên công tắc của sự suy đồi ph*ng đ*ng trong cô, "Không ngon hơn, chỉ có b**n th** hơn."
Không ngờ Liễu Phạm nghe xong chẳng những không tức giận, bờ môi đỏ mọng ửng nước ngược lại cong lên nụ cười vui sướng, "Vậy thì nói, cô chỉ nhớ chị, đúng không?"
Omega duyên dáng cười rồi trượt xuống tấm thảm màu xanh lục đậm với hoa văn phong cách quốc gia, đôi môi đỏ mọng phả ra hơi ẩm của rượu mạnh và hoa cát cánh, như thể một chiếc đuôi mềm mại như nhung chính xác không sai sót câu lấy ngón út của Tư Cảnh Ngọc.
Hơi thở ẩm ướt mềm mại như dây leo bắt đầu leo trèo từ đầu ngón tay, Tư Cảnh Ngọc như thể chú sóc nhỏ bị yêu rắn quấn lấy, chiếc đuôi vốn linh hoạt duyên dáng ngày xưa giờ phút này ngay cả thăng bằng cũng sắp không giữ được.
"Chị đã chuẩn bị cho cô một bộ đồ mới, chị thay giúp cô nhé." Liễu Phạm hà hơi vào lòng bàn tay Tư Cảnh Ngọc, cố gắng vẽ nên một Alpha nghe lời ngoan ngoãn.
Lúc này, Tư Cảnh Ngọc mới chú ý đến trong ngăn kéo dưới bàn đặt một chiếc hộp màu gỗ sồi, ngón tay ngọc ngà của Liễu Phạm nhẹ nhàng gạt nắp hộp ra, bên trong đặt một bộ áo sơ mi trắng trang trọng một cách gọn gàng ngăn nắp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!