Hình ảnh trên top tìm kiếm vô cùng mơ hồ, chỉ có khuôn mặt Tư Cảnh Ngọc là tương đối rõ nét, rõ đến mức như thể được ghép vào.
Nhưng bình luận dưới Weibo toàn là nói rằng Alpha Tư Cảnh Ngọc này không ra gì, gần như không thấy bất kỳ phát ngôn nào của người qua đường.
Đối với chuyện này, Tư Cảnh Ngọc lại chẳng có cảm giác gì, cứ như đang quan sát một câu chuyện xảy ra trên người khác, có thể đứng ngoài cuộc.
Hơn nữa vốn dĩ là chuyện của người khác, theo như Tư Cảnh Ngọc biết thì nguyên chủ trước giờ chưa từng ra nước ngoài, bản thân cô cũng không thể đi nước ngoài gì được.
Cho nên, kết luận duy nhất chỉ có thể là người khác cố tình tung tin đồn nhảm.
Gió biển lạnh ẩm thổi tung tóc mái của Tư Cảnh Ngọc, vì cả đêm không ngủ, đôi mắt mỏng dài của Alpha hơi đỏ lên, sắc đỏ lan đến vùng da trắng nõn dưới mắt, tựa như quả lê tuyết bị nhuốm son môi.
"Cũng đúng, Alpha có thể đến hội sở Bàn Tơ thì là hạng người tử tế gì chứ." Sea khoanh tay, dựa sát vào tường, liếc mắt lạnh lùng nhìn Tư Cảnh Ngọc.
Bầu không khí giữa hai người lập tức tĩnh lặng như một tách trà ấm nóng nguội đi trong phút chốc, đông thành khối băng đen kịt.
"Tư Cảnh Ngọc, cưng không muốn giải thích một chút sao?" Sea đột nhiên lên tiếng, một tia hy vọng nơi đáy mắt được che giấu rất kỹ.
"Tin tức lá cải chẳng phải đều thế này sao." Tư Cảnh Ngọc làm ra vẻ cô tin hay không thì tùy, cô không biết có phải mình đã quen bị Liễu Phạm chất vấn ở đây rồi không, đến mức chẳng buồn giải thích.
Thật ra, mỗi nhân cách của Liễu Phạm ít nhiều đều nhuốm một chút tính cách của bản thân nàng, nhạy cảm đa nghi, mạnh mẽ và một sự cố chấp không buông tha.
Ít nhất, trong những hồi tưởng mấy ngày nay của Tư Cảnh Ngọc, luôn mơ hồ cảm nhận được sự khống chế trước đây của Liễu Phạm đối với mình, loại cố chấp điên cuồng lại khó lòng giải tỏa đối với những sự vật mới lạ.
Cô không chiều chuộng Liễu Phạm, đơn thuần là không muốn chiều chuộng.
Hơn nữa cô có lý do gì để chiều chuộng Liễu Phạm, quá khứ không có, hiện tại không có, tương lai… càng không thể có.
"Cưng quả nhiên không hề quan tâm đến chúng ta… chúng ta..." Sea cúi đầu, hàng mi dài rậm nặng nề rũ xuống, nỗi cô đơn dày đặc lại như sương mù biển cả bao phủ tới khiến khuôn mặt mỗi người đều không rõ ràng, càng lúc càng xa cách.
"Các cô?" Tư Cảnh Ngọc kịp thời ngậm miệng, phát hiện mình thế mà lại bắt đầu dùng cách hỏi ngược lại, bị ép hoặc chủ động tăng cường sự hiểu biết về Liễu Phạm.
Đây không phải là dấu hiệu tốt, cô và Liễu Phạm là người của hai thế giới.
Hai thế giới ở đây không đơn thuần chỉ về mặt thời không, mà là bọn họ không giống nhau.
Liễu Phạm là ngôi sao tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, sống trong môi trường vô lo vô nghĩ, đó là một nhà kính tốt đẹp cách ly khổ nạn, ưu sầu, phiền não.
Sau này đi tiếp trên con đường đó sẽ có người mang theo ánh nắng và ấm áp đến yêu nàng không chút dè giữ, cùng nàng gánh vác những mưa gió thê lương không thể tránh khỏi khi còn sống.
Mưa khổ rồi cũng sẽ biến thành trà ngọt vào lúc ấy.
Còn về chính Tư Cảnh Ngọc, chỉ là một hạt bụi vũ trụ bên cạnh ngôi sao Liễu Phạm, vào một khoảnh khắc đặc biệt nào đó, giữa bọn họ tưởng chừng rất gần, gần đến mức mọi người đều cho rằng họ nên ôm nhau sưởi ấm.
Nhưng thực tế, họ cách nhau mấy vạn năm ánh sáng, vì tốc độ ánh sáng rất nhanh nên mới nhìn thấy đối phương.
Nhưng tốc độ của bản thân họ lại không nhanh, không đủ để chống đỡ cho cuộc gặp gỡ lâu dài.
Có lẽ, cuộc gặp gỡ mang theo cảm giác mới lạ đã khiến Liễu Phạm hoặc là mấy người khác lầm tưởng rằng, đây sẽ là một cuộc gặp gỡ lãng mạn.
Nhưng thật ra không phải.
Nghĩ đến đây, Tư Cảnh Ngọc đột nhiên mỉm cười, vẻ mặt thờ ơ, trông có nét quyến rũ khó nắm bắt.
Những ảo ảnh này cũng suýt chút nữa khiến chính mình tưởng rằng đó là một cuộc gặp gỡ đặc biệt.
Sự thật không phải vậy, cô và Liễu Phạm đều nên làm rõ điểm này.
"Thật ra, đây là một sai lầm, có lẽ một số hành động của tôi đã gây ra hiểu lầm cho cô, cứ coi như tất cả chưa từng xảy ra, chúng ta ai về nhà nấy đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!