Trong phòng thí nghiệm, mùi các loại hóa chất không dễ chịu chút nào, nhưng Tư Cảnh Ngọc vẫn cố hít sâu một hơi, rồi không ngoài dự đoán mà ho sặc sụa.
Bác sĩ Liễu vội vàng đến vuốt lưng cho cô, đầu ngón tay trắng nõn mềm mại của người con gái vừa chạm vào da cô, cô đã giật mình suýt nhảy dựng lên.
Cô đến đây mới bao lâu, xác suất kết thù với Liễu Phạm còn lớn hơn nhiều so với xác suất kết hôn nữa.
Đây là chiêu trò ăn vạ kiểu mới gì vậy?
Tư Cảnh Ngọc khẽ lùi một bước, kín đáo đánh giá bác sĩ Liễu. Omega lặng lẽ nhìn cô, mắt phượng mày ngài, dịu dàng động lòng người.
"Vậy chúng ta ly hôn luôn đi," Tư Cảnh Ngọc cười lười nhác tùy tiện, nhưng trong lòng lại quan sát phản ứng của bác sĩ Liễu, "Chị thấy thế nào?"
Theo tính cách của Liễu Phạm, có lẽ chỉ hừ lạnh một tiếng, để lại một câu "Em tưởng em có quyền từ chối sao?", rồi sau đó đưa vào phòng tối xử lý.
Nếu là cô giáo Liễu, có lẽ đến cười cũng không cười, mặt lạnh tanh trực tiếp bắt người vào phòng tân hôn, gạo sống nấu thành cơm.
Vậy nên, tính cách của bác sĩ Liễu hẳn là kiểu dịu dàng săn sóc, thật khiến người ta không thể tin được.
Tư Cảnh Ngọc thừa nhận mình đang đùa với lửa, nhưng đi trên dây cáp ở vách núi mới k*ch th*ch chứ sao?
Liễu Phạm còn có thể phân liệt nhân cách nghiêm trọng đến vậy, sao cô lại không thể khiến cho tình hình này càng thêm rối loạn.
Dù sao, cô sống không tốt thì tất cả mọi người cũng đừng hòng yên ổn.
Bác sĩ Liễu mỉm cười, đôi mắt long lanh ngấn nước mang theo vẻ u oán, "Nếu như vậy em sẽ hạnh phúc hơn thì em không cần để ý đến chị, chỉ cần em sống tốt hơn chị là được."
Tư Cảnh Ngọc còn muốn tiếp tục thêm dầu vào lửa: "..."
Khiến cô nghẹn họng.
Sao lại không đi theo lẽ thường?
Bác sĩ Liễu đã bắt đầu rửa tay khẽ mỉm cười, dòng nước trong suốt trượt dài trên những ngón tay thon gầy mềm mại của người con gái, tựa như dòng suối trong phản chiếu áng mây trôi.
"Vậy lát nữa tôi có thể ở lại viện nghiên cứu không, chị tự về nhà hả?" Tư Cảnh Ngọc tiếp tục dò xét.
"Nhưng ở lại viện nghiên cứu sẽ không có ai chăm sóc em." Bác sĩ Liễu vẫn cong môi cười, nhưng dường như có thứ gì đó như thủy triều bao vây lấy nàng, cảm xúc mang tên sợ hãi và mất mát bắt đầu giày vò trái tim nàng.
Nàng phát hiện mình bắt đầu không thể đưa ra quyết định đúng đắn bình thường, ngọn lửa lúc sáng lúc tối thiêu đốt lý trí vốn đã ít ỏi của nàng đến biến dạng.
Rất muốn dùng những sợi dây leo nhỏ dài, mềm mại, trói buộc khiến người ta không thể thoát ra, phong kín pheromone Alpha hương hoa quỳnh lại.
Nàng sẽ tỉ mỉ chăm sóc cành lá, tưới nước, cắt tỉa, cho đến khi hoa quỳnh nở một thoáng, vĩnh viễn khoe sắc chỉ vì nàng.
"Còn có đồng nghiệp, ở đây rất nhiều người là đàn anh đàn chị của tôi, tôi tin họ sẽ không keo kiệt giúp đỡ tôi đâu." Một tay của Tư Cảnh Ngọc khẽ gõ vào mép bàn, ngón tay trắng như ngọc khẽ động đậy như những quân cờ trên bàn cờ.
"Vậy sao?" Bác sĩ Liễu rũ mắt, giọng nói chợt trở nên xa cách hư ảo, "Quan hệ của em với họ rất tốt ư?"
Nghĩ đến quan hệ của nguyên chủ trong sách với các bạn học khác, Tư Cảnh Ngọc không chắc chắn lắm nói: "Chắc là cũng được, dù sao cũng có tình đồng môn."
Hai chữ "đồng môn" nghe quá giống "đồng sàng", bác sĩ Liễu dần cảm thấy trong lòng mình mở ra một hố đen trống rỗng, nóng lòng muốn nuốt chửng và lan rộng. Nàng không lộ vẻ gì, đôi mắt ướt át tựa như chứa đựng một vầng trăng thu.
"Em đang căng thẳng, vì chị sao?"
Nhận ra sự cảnh giác của mình, Tư Cảnh Ngọc lập tức thả lỏng cơ thể, diễn xuất vụng về nói: "Cũng tạm, có lẽ vì chúng ta còn chưa quen thuộc lắm."
"Chị thật ngưỡng mộ đàn anh đàn chị của em, có tình đồng môn với em, có thể thân thiết với em như vậy." Ánh mắt bác sĩ Liễu ảm đạm, hàng mi dài khẽ chớp.
"Không khoa trương đến thế đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!