Dòng chữ ký trên mảnh giấy nhẹ nhàng viết hai chữ Liễu Phạm, ngay cả dấu chấm câu cuối cùng cũng mang theo ngữ điệu quen thuộc của Liễu Phạm. Cao quý, thản nhiên, ẩn chứa sự rung động, giống như biển sâu dưới rặng đá ngầm, bí ẩn tĩnh lặng, quyến rũ người ta chìm đắm.
"Cái gì vậy, cho tôi xem với," Ninh Chanh Vũ thấy Tư Cảnh Ngọc đứng đờ ra như hóa đá, tò mò xáp lại, "Chẳng lẽ lại là thẻ phòng của Omega nào đó đưa cho cậu?"
"Không phải." Tư Cảnh Ngọc nhanh chóng nắm chặt tờ giấy trong tay, vẻ lạnh lùng dần hiện rõ giữa đôi mày thanh tú.
"Xí, tôi còn lạ gì cậu," Ninh Chanh Vũ cười ngây ngô, nhìn thân hình cao gầy mảnh khảnh, gương mặt lạnh lùng tinh xảo của Alpha trước mặt, nháy mắt nói, "Dựa vào cái mặt này, quyến rũ người khác trong tiệc sinh nhật của Liễu Phạm có phải rất k*ch th*ch không?"
Nghe vậy, Tư Cảnh Ngọc càng thêm bất lực, tác phong ăn chơi trác táng của nguyên chủ đã ăn sâu vào lòng người. Dù cô có thay đổi, người khác cũng chỉ cho rằng Tư Cảnh Ngọc đổi chiêu trò để tán gái.
"Lần trước Sea kia có đã không?"
Ninh Chanh Vũ còn đang lải nhải hỏi thì Liễu Ly Nhã vừa lúc cùng Triệu Ngưng Tịch bước ra từ cửa nhỏ bên kia, thấy Tư Cảnh Ngọc, nàng ta vui vẻ nói:
"Cảnh Ngọc, chị đặc biệt mời cô Ninh đến đây cho em đấy, hai người không phải bạn tốt sao? Chắc là có rất nhiều chuyện để nói nhỉ."
Thì ra là thế, Tư Cảnh Ngọc vừa nãy còn thắc mắc cái con ngốc Ninh Chanh Vũ này làm thế nào mà vào được.
Nhưng Liễu Ly Nhã có phải là quá nhiệt tình với mình rồi không, trong truyện gốc Liễu Ly Nhã hình như thích Triệu Ngưng Tịch mà, câu chuyện trong quyển sách này đúng là ngày càng không theo lẽ thường.
"Cảm ơn cô cả Liễu, tôi chơi rất vui, Cảnh Ngọc... cũng chơi rất vui," Ninh Chanh Vũ cười hì hì đáp lễ, vừa mời Liễu Ly Nhã hôm nào đến hội sở Bàn Tơ chơi, "Ca sĩ hát chính Sea siêu đẹp."
"Chị cũng có nghe đến Sea, nghe nói nàng ta rất bí ẩn, đến giờ vẫn chưa ai biết mặt mũi nàng ta ra sao."
"Cảnh Ngọc chắc là gặp rồi, dù sao hai người đã từng cùng nhau trải qua đêm đẹp mà."
"Cảnh Ngọc em..." Ánh mắt Liễu Ly Nhã tối sầm lại, liếc nhìn Tư Cảnh Ngọc rồi lại đổi giọng dịu dàng ân cần, "Em cứ đi chơi đi."
Hai người này kẻ tung người hứng, khiến Tư Cảnh Ngọc không chen vào được một câu, cuối cùng đợi Liễu Ly Nhã rời đi, Ninh Chanh Vũ còn ghé vào tai Tư Cảnh Ngọc khẽ nói:
"Ái chà, cậu quyến rũ được cả chị gái của Liễu Phạm rồi hả? Cảnh Ngọc, cậu giỏi thật đấy, chị em cùng nhau lừa gạt chơi, chắc là có thú vị riêng. Sao tôi lại không được giỏi như cậu nhỉ."
"Cậu ngậm miệng lại đi." Tư Cảnh Ngọc không chút nể nang.
"Không thì còn là gì nữa, chẳng lẽ cậu thật sự yêu Liễu Phạm rồi?"
Thấy Ninh Chanh Vũ không chịu thôi, Tư Cảnh Ngọc trợn mắt, "Tôi thích Liễu Phạm..."
Ninh Chanh Vũ trợn tròn mắt nhìn Tư Cảnh Ngọc, không để ý đến bóng dáng Liễu Phạm vừa đi qua cửa bên và sự rối bời phức tạp trong mắt Omega kia.
"Trừ phi heo nái trèo cây, heo đực đẻ con."
Mặt Ninh Chanh Vũ đầy vẻ không tin.
Đợi Tư Cảnh Ngọc ứng phó xong Ninh Chanh Vũ, trở về biệt thự ven biển của Liễu Phạm thì đã hơn mười giờ tối.
Trong biệt thự tĩnh lặng, cửa kính suốt từ trần đến sàn hắt ánh đèn phòng khách rực rỡ, bình sứ màu xanh lục cắm những đóa thanh cúc tươi mới, cánh hoa màu vàng nhạt khẽ lay động trong gió, tao nhã thản nhiên.
Tư Cảnh Ngọc vừa mở chai nước khoáng định uống thì quản gia Dương mặc tây trang chỉnh tề, tóc chải chuốt không một sợi thừa, vẻ mặt nghiêm nghị, xuất hiện đối diện cô, khẽ cúi người chào.
"Cô hai Tư, kể từ đêm nay, điều khoản thứ hai trong hợp đồng sẽ được gỡ bỏ đối với cô."
Điều khoản thứ hai? Tư Cảnh Ngọc nhớ lại nội dung hợp đồng giữa cô và Liễu Phạm, điều khoản thứ hai hình như là không gian hoạt động của bên B chỉ giới hạn ở phòng ngủ và phòng khách ở tầng một, không được phép lên lầu khi chưa được bên A cho phép, không được tự ý làm phiền bên A…
"Chú Dương, nói như vậy là tôi có thể tự do hoạt động rồi?" Đôi mắt Tư Cảnh Ngọc vốn tĩnh lặng như nước hồ thu bỗng sáng lên, "Tôi muốn đi giặt quần áo, cứ cảm thấy giặt chưa sạch."
"Khụ khụ, về lý thuyết là như vậy," Chú Dương cố nhịn, không lộ vẻ kỳ lạ, "Nhưng cô chủ bảo cô lập tức đến phòng của cô chủ, nói là có nhiệm vụ đặc biệt muốn giao cho cô. Còn về quần áo thì cô muốn giặt thế nào thì có thể nói cho chúng tôi biết, chúng tôi có thể cải thiện."
"Vậy chúng ta cứ nói về việc nên cải thiện thế nào trước đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!