Chương 11: (Vô Đề)

Khuyên môi? Tư Cảnh Ngọc ngẩng mắt nhìn theo phản xạ, dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt đeo mặt nạ của người con gái phiêu diêu mà quyến rũ, mang theo vẻ đẹp uể oải chán đời, lúc ẩn lúc hiện khiến người ta nhìn không rõ chân tướng.

Chỉ là dung nhan và thân ảnh của người con gái ấy tuyệt sắc khuynh thành, chỉ nhìn thoáng qua thôi, hồn phách của người ta dường như cũng muốn trào ra khỏi thân thể.

"Cưng tốt nhất chỉ nhìn tôi, không được nhìn Omega khác."

Thấy Tư Cảnh Ngọc lâu rồi không trả lời, người con gái khẽ cười một tiếng, giọng nói dịu dàng khàn khàn, "Thích uống loại rượu nào?"

Tư Cảnh Ngọc rũ mắt xuống vừa định lắc đầu, lại ma xui quỷ khiến nói: "Rượu vang đỏ... pha Sprite."

Người con gái ngẩn người, chỉ có chiếc chuông nhỏ dưới mặt nạ vẫn còn lay động, màu mắt của nàng cực nhạt, con ngươi sâu thẳm hư ảo, đầu ngón tay khẽ điểm lên đôi môi mỏng màu nhạt của Tư Cảnh Ngọc, bỗng nhiên ấn xuống.

Móng tay màu hồng anh đào điểm xuyết kim tuyến lướt qua đôi môi mềm mại, nơi đi qua để lại một vệt đỏ tươi diễm lệ.

"Vậy tôi đi mua Sprite cho cưng." Người con gái phì cười, ngón tay thuận theo môi của Tư Cảnh Ngọc lướt xuống rời đi.

Tựa như một giấc mơ, tiếng trống trong âm nhạc dồn dập, giai điệu lại càng thêm ai oán, bi thương và mãnh liệt hòa tấu thành âm thanh mỹ diệu khó hiểu.

Mái tóc đen của người con gái lay động, vô số người muốn vây quanh nàng, nhưng trước khi nhạc kết thúc, nàng lặng lẽ đứng dậy rời đi, khách khứa trong quán như rơi vào mây mù, chỉ có thể ngây ngốc nhìn theo.

Trong không khí dường như vẫn còn vương lại tàn ảnh mềm mại uyển chuyển như nước mùa xuân của người con gái, mà nhạc vừa dứt, trung tâm sân khấu đã không còn một bóng người.

Sự mất mát to lớn và vẻ đẹp vô cùng va chạm vào nhau trong khoảnh khắc này, mọi người như tỉnh mộng, trong lòng mất mát ngổn ngang.

Xung quanh từ tĩnh lặng không tiếng động đến cả quán gào thét tên "Sea", Tư Cảnh Ngọc đứng trong dòng người nhốn nháo, trên môi còn vương lại một vệt đỏ ấm nóng.

Cô khẽ l**m giọt máu trên môi, giơ tay lau đi, nhìn thấy màu đỏ chói mắt và màu trắng chói lọi trên đầu ngón tay.

"Sea, sao Sea chỉ hát có hai bài đã đi rồi." Ninh Chanh Vũ vỗ bàn hét lên, vì kích động mà mặt đỏ bừng.

"Chị Ninh, chị đâu phải không biết, Sea mỗi lần chỉ hát hai bài." Dj tạo hình punk cười hì hì an ủi Ninh Chanh Vũ, "Trước đây cậu Trần muốn ép Sea nhảy, nhưng gần đây không thấy cậu Trần đâu nữa đấy."

Nghe vậy, Ninh Chanh Vũ ngoan ngoãn ngồi xuống, thật ra là vì lần đầu tiên cô ấy thấy Sea nhảy, lại còn gần mình như vậy nên mới nảy ra ý định bắt Sea quay lại.

Về cậu Trần kia, cô ấy cũng có nghe phong phanh, hình như công ty nhà hắn gặp chuyện, không còn tiền ra ngoài ăn chơi nữa.

"Ê, Cảnh Ngọc, sao Sea lại dính sát vào cậu như vậy? Chẳng lẽ vì cậu xinh đẹp, nàng ấy thích cậu chăng?"

Ninh Chanh Vũ đánh giá Tư Cảnh Ngọc từ trên xuống dưới, với tư cách là Alpha, Tư Cảnh Ngọc dáng người cao ráo, mắt dài hẹp sâu thẳm, toàn thân toát ra vẻ đẹp thanh tuyệt thoát tục và nổi loạn.

Khí chất hống hách thường ngày không còn, ngược lại có chút lãnh đạm.

Chậc, nhìn thôi đã thấy muốn đánh rồi.

Tư Cảnh Ngọc nhẹ nhàng x** n*n vành tai của mình, muốn xua tan cảm giác tê dại kia, "Tôi không thích nàng ta."

Giọng nói của Alpha trước mặt lạnh nhạt khiến Ninh Chanh Vũ nghẹn họng, cô ấy nghiến răng nói, "Cậu giỏi lắm, giả vờ cái gì, uống rượu thôi, hôm nay cậu phải uống đủ mới được về."

"Tôi không uống rượu," Tư Cảnh Ngọc lắc đầu, giữa lông mày lộ ra chút mất kiên nhẫn, "Tửu lượng rất kém."

"Là bạn thì uống rượu đi, tôi nói cho cậu biết, có bạn mới có khả năng tán được gái," Alpha nam mặc áo khoác da hào khí vạn trượng uống cạn ngụm bia cuối cùng, "Tôi đi gọi rượu, cô hai Tư không uống không phải là bạn."

Bạn bè? Tư Cảnh Ngọc có chút xa lạ với từ này, cô tính tình lạnh nhạt, không ai dám đến gần, quen sống một mình, không cảm thấy mình cần bạn bè gì cả.

Không có ai bầu bạn thì có gì đáng sợ, cô đã sống như vậy từ khi sinh ra rồi.

Tại quầy bar, Alpha nam mặc áo khoác da đang chờ lấy rượu mình gọi, thấy bartender lấy ra một ly thủy tinh miệng vuông, rót vào nửa ly rượu vang Bordeaux, lại rót thêm nửa ly Sprite ba đồng một chai.

"Anh pha loại rượu gì vậy?" Alpha nam kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!