Chương 8: Xem mắt

Edit: tiểu khê

Người trong thôn Lĩnh Nam thôn ở chung cũng không tệ, ít nhất Diệp Thanh Tri còn chưa có gặp qua người càn quấy.

Ngày này, Trần phu lang theo lẽ thường qua nhà hắn thêu, Diệp Thanh Tri thì ở kia luyện chữ.

"Trần ca sao có chuyện liền nói đi!" Diệp Thanh Tri cười nói, Trần ca sao một buổi sáng đều muốn nói lại thôi bảy tám hồi, hắn xem mà mệt thay.

Trần phu lang nghe vậy, dứt khoát buông khung thêu xuống, do do dự dự hỏi: "Lí chính a sao có phải đang tìm người xem mắt cho ngươi?"

Diệp Thanh Tri dừng tay lại, sau đó tiếp tục viết, "Không sai, làm sao vậy?" Này cũng không có gì phải giấu che, vốn dĩ chính là đang tìm người xem mắt cho hắn.

Chính hắn không quen người nào, lại không có trưởng bối, tự nhiên chỉ có thể nhờ phu lang Lí Chính hỗ trợ xem xem, bất quá hắn cũng nói cho phu lang Lí Chính, thôn Lĩnh Tây không lấy, còn cái khác, chỉ cần không phải là người ham ăn lười biếng là được, còn lại không có quá nhiều yêu cầu.

Chỉ là tình huống của hắn đặc thù, phu lang Lí Chính trong thời gian ngắn thật đúng là khó tìm được người thích hợp, quá kém, ông cảm thấy không xứng với Diệp Thanh Tri, quá tốt, Diệp Thanh Tri lại đã từng làm thiếp người khác, đã không phải là thân thể hoàn bích, người có tuổi tác tương đương, không phải kết thân chính là đã đính thân.

"Ta biết một người, thật sự không tồi, Thanh ca nhi có muốn nghe một chút?" Trần phu lang rốt cuộc mở miệng hỏi.

"Nga? Nói nghe một chút." Diệp Thanh Tri buông bút, chống cằm rất có hứng thú nghe.

Hắn vốn dĩ không phải Diệp ca nhi chân chính, mà là Diệp Thanh Tri từ hiện đại tới, kiếp trước thích nam nhân, hắn cũng là nam nhân, cho nên thật đúng là không biết cái gì là thẹn thùng.

Về đính hôn, ban đầu trong lòng Diệp Thanh Tri tự nhiên có chút mâu thuẫn, chờ khi suy nghĩ kĩ, cảm thấy tìm người ấm lạnh cùng nhau sống cả đời cũng không tệ lắm.

Giống kiếp trước, sinh bệnh cũng không có người chiếu cố, trước khi chết bên cạnh không có ai, sau khi chết phỏng chừng cũng không ai nhớ rõ hắn.

Trần phu lang biết Diệp Thanh Tri một thời gian, cũng là biết hắn bất đồng giống nhau ca nhi, có tính cách sang sảng của hán tử, dứt khoát bất chấp tất cả nói: "Ta muốn nói với ngươi chính là hán tử bên a ma ta, y tên Trình Huy, ngươi...... Nghe qua chưa?"

Trình Huy? Nhớ tới tới hán tử kia, Diệp Thanh Tri sửng sốt một chút, "Nghe người ta nói qua một chút, làm sao vậy?"

"Thanh ca nhi, ngươi nhưng đừng tin người khác nói hươu nói vượn, thân thể a ma y vẫn luôn không được tốt lắm, chết lúc Trình Huy tám tuổi, sau cha y lại qua đời, cũng căn bản không phải bởi vì Trình Huy, còn có phu lang y, nếu không phải bị ca sao y làm, sao có thể sẽ khó sinh đi." Trần phu lang rất là tức giận nói.

"Nga? Bên trong còn có rất nhiều ẩn tình không nói?" Diệp Thanh Tri nhiều ít có thể đoán được một ít, "Lại nói tiếp, a ma ngươi cùng hán tử Trình Huy kia là quan hệ gì?"

Trần phu lang thở dài, "Bên thôn a ma ta hai dòng họ lớn là Trần, Trình, a ma ta họ Trình, xem như đường a ma* Trình Huy, Trình Huy làm người ổn trọng, biết làm ruộng lại biết săn thú, là hán tử tốt, đáng tiếc đụng phải đại ca cùng đại ca sao như vậy, đến nỗi cái gì thiên sát cô tinh cũng nói đến, căn bản là là ca sao y nói, nếu y không phải người tốt, ta cũng sẽ không đề cập với ngươi."

(*) gốc là(đường cô sao): em gái của bố?

Kỳ thật Trần phu lang vốn dĩ là không nghĩ tới làm mai cho Trình Huy, Thanh ca nhi là người thế nào, hắn nhận thức lâu như vậy còn có thể không biết, lớn lên xinh đẹp không nói đến, còn biết đọc sách viết chữ, trong nhà lại tốt, tiểu gia trong thành mới xứng, nơi nào để Trình Huy một người có qua phu lang đã mất lại còn mang theo hài tử có thể xứng.

Nếu không phải mấy ngày trước đây a ma tìm hắn nói chuyện, lại nói với hắn không ít lời hay cho Trình Huy, hắn sẽ tuyệt đối sẽ không để cập với Thanh ca nhi về Trình Huy.

"Thanh ca nhi, hán tử kia tuy rằng mang theo hài tử, nhưng là chính tiểu ca nhi, chờ trưởng thành liền gả ra ngoài, ngày sau còn có thể giúp đỡ cho hài tử của ngươi, y sớm phân gia với đại ca y, ngươi gả qua liền làm chủ đương gia, cũng có thể làm y đến nhà ngươi." Trần phu lang nói tiếp.

Diệp Thanh Tri chỉ gật gật đầu, cũng không đáp lại cái gì, cũng không hỏi nhiều về Trình Huy.

Đêm đó, a ma Trần phu lang đi đến nhà Trình Huy, mới tiến vào cổng, liền thấy ca nhi mới ba tuổi bưng chén ăn cơm, cười nói: "Tiểu ca nhi, cha ngươi đâu?"

"Trình a ma, cha con ở trong phòng!"

Trình a ma cười sờ sờ cái đầu dơ hề hề của nó, trong lòng thở dài, nhà này không có ca nhi biết sao được.

Vào cửa liền thấy Trình Huy ở kia xoa cung tiễn, Trình a ma cũng không khách sáo, trực tiếp ngồi xuống nói ý đồ ông đến, sau đó nhìn Trình Huy, chờ hắn đáp lời.

"A sao nói chính là Thanh ca nhi mới chuyển đến?" Trong đầu không tự giác nhớ lại ngày ấy nhìn thấy tiểu ca nhi, giọng nói và dáng điệu bộ dạng dường như khắc vào trong đầu y, rất rõ ràng, ngay sau đó cười khổ, "A sao đừng tìm ta, ca nhi như vậy như vậy sao lại coi trọng ta?" Trong lòng lại nhịn không được động tâm.

"Ngươi hiện nay trong nhà mua ruộng, lại biết săn thú, sao lại không xứng với tiểu ca nhi kia, người ta nói, mười chín tuổi còn không có đính hôn gả ra ngoài, không chừng có nguyên nhân không biết, không được, ta phải tìm hiểu tìm hiểu." Trình a ma đột nhiên đứng lên, hấp tấp đi rồi.

Ca nhi kia thế nhưng mười chín? Trình Huy có chút kinh ngạc, trong lòng lại nhịn không được nhớ tới người nọ tươi cười trong sáng, sau đó lắc đầu cười khổ, bộ dạng ca nhi như vậy, không phải là người y có thể nghĩ đến được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!