Chương 39: Mười năm

Edit: tiểu khê

Cuối cùng Triệu tiểu tử cũng chậm một bước, sau khi hỏi thăm, Diệp Thanh Liễu bị một phú thương phía nam mua đi, cụ thể thì không thể hỏi được nữa.

Chờ đến khi Diệp Thanh Tri nhận được tin, đã là ba tháng sau, nơi này rộng lớn, sao có thể dễ dàng tìm được một người.

Nhìn Cảnh Bách đang chơi với Phong nhi trong sân, Diệp Thanh Tri thở dài, tin có thể được xem lại tốt tính là Diệp Thanh Liễu bị Phú thương phía Nam mua đi, có lẽ có thể gặp được nhưng cũng có thể không.

Cuộc gặp mặt này mãi cho đến mười năm sau, Cảnh Bách và Phong nhi đều đậu tú tài, mới có thể gặp nhau được.

Nói đến việc này cũng khéo, tuổi Cẩn ca nhi sắp đến lúc đính hôn, Diệp Thanh Tri liền mang theo ba đứa đi dâng hương, kết quả ở trong miếu thế mà có thể gặp được Diệp Thanh Liễu vẫn luôn khổ công tìm kiếm.

"Tri ca ca." Diệp Thanh Liễu vừa thấy Diệp Thanh Tri, nước mắt lập tức rơi xuống.

"Ngươi sao lại thành như vậy?" Không trách Diệp Thanh Tri kinh ngạc, thật sự là Diệp Thanh Liễu biến hóa quá lớn.

Lẽ ra Diệp Thanh Liễu nhỏ hơn hắn hai tuổi, kết quả nhìn lại lớn hơn hắn chừng mười tuổi.

"Nói ra thì rất dài." Diệp Thanh Liễu giữ chặt tay Diệp Thanh Tri, nôn nóng hỏi: "Phong nhi đâu?"

Biết hắn ta nhớ con, Diệp Thanh Tri cũng không chần chừ, đem hết mọi chuyện của Phong nhi từ nhỏ đến lớn nói cho Diệp Thanh Liễu, nghe tới Phong nhi đã đậu tú tài, sang năm còn muốn đi thi cử nhân, Diệp Thanh Liễu liền cảm giác nhân sinh được viên mãn.

Chịu mọi cực nhọc hiện giờ đều biến thành ngọt, cũng biết Phong nhi có thể có thành tựu hôm nay, khẳng định đều nhờ Diệp Thanh Tri, lôi kéo tay Diệp Thanh Tri, vô cùng cảm kích nói: "Ta biết nói cảm ơn người cũng không đủ, nhưng ta vẫn muốn nói một tiếng cảm ơn với ngươi."

"Đây đều là Phong nhi tự mình nỗ lực, sao có thể nói là vì ta chứ." Diệp Thanh Tri đánh giá một lượt Diệp Thanh Liễu, một thân y phục không mới không, hẳn là ngày thường trôi qua nhất định không tốt, "Ngươi hiện giờ ở đâu, ta nghĩ biện pháp chuộc ngươi ra, về sau ngươi đi theo Phong nhi, là có thể hưởng phúc."

Không nghĩ Diệp Thanh Liễu quả quyết lắc đầu, "Không được."

"Sao lại không được?" Diệp Thanh Tri đầu óc vừa chuyển, nói: "Ngươi có phải sợ thế lực chủ quân quá lớn hay không, nếu là thật chúng ta sẽ bàn bạc kỹ lại."(?)

"Không phải, ta là trắc thất, Phong nhi vừa sinh ra chính là con vợ lẽ. Nếu về sau nó làm quan bị người ta biết có a ma như vậy, sẽ chặt đứt tiền đồ của nó."

Thương thay cho tấm lòng của cha mẹ, Diệp Thanh Tri lúc này chỉ nghĩ đến những lời này, "Vậy người có từng hỏi qua ý Phong nhi chưa? So với công danh lợi lộc cái nào quan trọng hơn, ngươi chỉ thấy có tiền đồ. Còn đối với Phong nhi mà nói khẳng định là a ma quan trọng hơn người có từng nghĩ cả đời của nó sẽ tiếc nuối chưa?"

Diệp Thanh Liễu trực tiếp đánh gãy lời Diệp Thanh Tri nói, "Coi như ta đã chết đi, dù sao tuyệt đối không thể nói cho Phong nhi."

Diệp Thanh Tri lắc đầu, "Liễu ca nhi, nếu như ngươi là Phong nhi, ngươi sẽ chọn cái nào, không phải ta nói quá, liền tính xuất thân ngươi không tốt, nhưng cũng sẽ không ảnh hưởng lớn đến tiền đồ của nó như vậy, hoàn toàn là do ngươi tự mình đa tâm." Tuy rằng Diệp Thanh Liễu sẽ mang đến cho Phong nhi vấn đề danh dự, nhưng cũng không khoa trương như hắn ta nghĩ.

Một khi con người có tâm lý tự ti, thì càng ngày càng nghĩ nhiều, nếu Phong nhi không ưu tú như vậy còn tốt, hiện giờ biết được Phong nhi trúng tú tài, Diệp Thanh Liễu càng thêm tự ti về khuyết điểm của mình.

Hai người hàn huyên vài câu, cuối cùng Diệp Thanh Tri khuyên được Diệp Thanh Liễu, để hắn ta đồng ý nhận Phong nhi.

"Đây là Cẩn ca nhi ư, đã nhiều năm không gặp, khó trách ta không nhận ra?" Diệp Thanh Liễu nhìn Cẩn ca nhi, cười nói, lại tháo vòng ngọc trên tay xuống đưa cho Cẩn ca nhi, coi như lễ gặp mặt.

Thấy Cẩn ca nhi nhìn mình, Diệp Thanh Tri gật gật đầu, nếu lúc này không nhận, ngược lại khiến Diệp Thanh Liễu mất mặt.

Trên đường trở về, Diệp Thanh Tri lại hỏi hắn ta mấy năm nay trải qua như thế nào, lần này Diệp Thanh Liễu không có thoái thác.

"Năm đó ta bị một phú thương mua đi, về sau đi theo hắn trở về phía nam, lúc đầu vẫn tốt, không nghĩ chính quân trong phủ là miệng nam mô bụng bồ dao găm(*), đáng thương đứa nhỏ của ta chưa được ba tháng, bị hắn ta làm hại mà mất đi, cũng bởi vì thế mà tổn hại thân mình, về sau không thể mang thai được nữa, lại chờ qua nửa năm, có người mới vào trong phủ, từ đó lão gia không bao giờ tiến vào phòng ta nữa."

Diệp Thanh Liễu nói đến đứa nhỏ không thể sinh ra, nước mắt xoạch xoạch rớt.

"Về sau nữa, ta sống ở trong phủ cũng trở nên gian nan, càng về sau lại càng sa sút, cho tới bây giờ, cũng chỉ là sống cho qua ngày mà thôi." Diệp Thanh Liễu thấp giọng nói.

"Vậy sao hôm nay ngươi có thể lên đây dâng hương?" Một đường xuống núi, Diệp Thanh Tri cũng không gặp ai khác.

"Ta hiện giờ ở trong phủ ăn chay niệm phật, hy vọng Phong nhi có thể sống tốt, ông trời phù hộ, hiện giờ nó đậu tú tài, lần này cũng là đại thọ tám mươi lão chính quân, ta nói đến đây tụng kinh cầu phúc, bọn họ cũng đồng ý, vốn có tiểu ca nhi hầu hạ ta, có điều đã xuống núi mua đồ rồi (?)." Diệp Thanh Liễu thấp giọng nói.

Diệp Thanh Tri nhìn hắn ta, "Nếu ngươi có thể ra phủ, sao lại không tới tìm chúng ta?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!