Chương 33: Sinh con

Edit: tiểu khê

So với hài tử, thì sinh ý cũng không quan trọng bằng, cho nên về chuyện cửa hàng, phu phu hai người Diệp Thanh Tri không dụng tâm bằng Diệp Thanh Liễu.

Mới nửa tháng, Diệp Thanh Liễu đã sai người nói đã tìm được cửa hiệu tốt, để Trình Huy đi xem, nếu vừa lòng liền sửa sang lại.

"Hiệu suất thật cao." Diệp Thanh Tri lẩm bẩm một câu.

Chờ Trình Huy từ trong thành về, mới biết được vì sao Diệp Thanh Liễu gấp gáp như vậy, chính quân nhà hắn ta mang thai, đem của hồi môn hai tiểu ca nhi thu vào tay, về tuổi tác Diệp Thanh Liễu, ở hiện đại chỉ vừa mới vào đại học thôi, mà ở cổ đại lại thuộc lớp lớn tuổi, hơn nữa còn không có con, khó trách muốn có tài sản riêng.

"Hắn ta cũng là mệnh khổ." Trình Huy cảm thán một câu, đột nhiên nhớ tới ca nhi nhà mình là cùng nơi với Diệp Thanh Liễu, có chút không biết làm sao.

Phảng phất không thấy Trình Huy quẫn bách, Diệp Thanh Tri cười nói: "Mọi người đều có số mệnh riêng, so với việc khổ, hắn ta lại là tốt." Còn nữa, nếu để Diệp Thanh Liễu về quê sống cuộc sống thanh bần, phỏng chừng hắn ta còn không vui.

Bụng dần dần to lên, Trình Huy ngay cả làm cơm cũng không cho hắn làm, Diệp Thanh Tri làm gì cũng đi theo cẩn thận, sợ sẽ xảy ra vấn đề.

Vừa lúc phu lang Lí Chính đi ngang qua, đến thăm Diệp Thanh Tri, thấy bọn họ trông gà hoá cuốc, cười không dừng được.

"Thanh ca nhi chưa từng sinh con thì không nói, ngươi đã có Cẩn ca nhi, sao lại còn như vậy." phu lang Lí Chính kéo Diệp Thanh Tri lên, "Ngươi hiện tại cũng sắp đến lúc rồi, nên đi lại nhiều mới đúng, cứ nằm như vậy, đến lúc đó lại trở nên khó sinh."

Liền tính đã tiếp thu sự thật mình mang thai, nhưng mỗi lần Diệp Thanh Tri nghe được mấy chữ sinh con, vẫn là có cảm giác quái dị nói không nên lời.

Một bên Trình Huy nâng nâng tay, muốn tới đỡ Diệp Thanh Tri, chỉ là phu lang Lí Chính đứng ở kia, y không nên dựa gần quá.

Phu lang Lí Chính nói không sai, y đã từng thành hôn, còn có hài tử, nên phải có kinh nghiệm mới đúng, nhưng Trình Huy chính vì đã từng thành hôn qua mới có thể lo lắng như vậy, a ma Cẩn ca nhi, còn không phải là khó sinh mà chết sao.

Diệp Thanh Tri không biết y mỗi đêm đều gặp ác mộng, theo bụng hắn to dần lên, ác mộng càng ngày càng tăng.

"Y là hán tử, tuy là đã có con, nhưng cũng không hiểu nhiều, ta không có kinh nghiệm, lại không có trưởng bối, có gì không đúng, mong rằng a sao chỉ bảo thêm." Diệp Thanh Tri cười giải vây cho Trình Huy.

Phu lang Lí Chính cũng không phải chê Trình Huy, chỉ là thuận miệng nói, nghe Diệp Thanh Tri nói như vậy, liền cười nói: "Còn tưởng rằng ngươi được Xuân a ma chỉ bảo qua, lại không nghĩ cái gì cũng chưa hiểu, vừa lúc ta hôm nay không có việc gì, liền nhiều miệng vài câu."

Có kinh nghiệm cùng không kinh nghiệm thật sự khác, đặc biệt đối với Diệp Thanh Tri vốn dĩ là nam nhân mà nói, được lợi không ít.

Mang thai gần chín tháng, Diệp Thanh Tri đột nhiên muốn sinh, lúc tiến phòng sinh, Diệp Thanh Tri lại không sợ hãi, ngược lại còn suy nghĩ sẽ sinh con như thế ào.

Thực mau, hắn liền vô tâm tư suy nghĩ vấn đề này, bởi vì thật sự quá đau, cái loại cảm giác thịt như bị xé rách mở ra, đặc biệt là nơi mẫn cảm, tuyệt đối người bình thường không thể tưởng tượng được.

Diệp Thanh Tri giương miệng, giống như cá thiếu nước, lại một trận đau trí mạng truyền đến, một bên phu lang Lí Chính lấy một khăn sạch nhét vào miệng Diệp Thanh Tri, sợ hắn cắn vào lưỡi.

Vào phòng sinh từ chiếu, chờ đến khi sinh xong, đã là sáng sớm ngày hôm sau, tuy là như thế, phu lang Lí Chính và Xuân a ma đều nói hắn xem như sinh mau.

Lúc Diệp Thanh Tri tỉnh lại, đã là buổi chiều ngày hôm sau, "Con đâu?" Thanh âm hơi khàn khàn.

"Tỉnh?" Trình Huy nghe được thanh âm, lập tức đứng lên, đưa canh gà qua, "Nhất định đói bụng đi? Đây là xuân a ma giúp đỡ hầm canh gà, còn nóng, ngươi nhanh ăn một ít."

Phu lang Lí Chính đều nói Diệp Thanh Tri không có việc gì, chỉ là quá mệt nên cần nghỉ ngơi, nhưng Trình Huy lại không dám rời hắn một bước.

"Ân." Diệp Thanh Tri trong miệng ăn canh gà Trình Huy đút, nhưng đôi mắt lại đảo quanh phòng.

"Con ngủ rồi, Quý ca nhi giúp trông nó, ngươi uống xong canh gà, ta liền ôm lại đây." Trình Huy liếc mắt một cái liền nhìn ra Diệp Thanh Tri suy nghĩ gì, "Là tiểu tử béo nặng bảy cân (3.5kg), Xuân a ma nói lớn lên giống ngươi."

Diệp Thanh Tri cong mắt cười ngây ngô với Trình Huy, rũ mắt ăn canh gà, tay không tự giác xoa bụng đã bẹp xuống, thật thần kỳ, ngày hôm qua vẫn là bụng tròn vo, đảo mắt lại không thấy, mà nhiều ra đứa trẻ sẽ khóc sẽ nháo, còn là hắn sinh.

Ăn mấy ngụm xong canh, Trình Huy giữ chữ tín đi ôm con qua.

Nhìn đứa bé đỏ rực, nhăn dúm dó, Diệp Thanh Tri nhăn mi, "Sao lại khó coi như vậy?" Thật không phải ghét bỏ con mình sinh, mà thật sự là quá khó coi.

Còn có, ai nói con khỉ nhỏ này lớn lên giống hắn? Đôi mắt sưng như bóng đèn nhỏ(?), còn có khuôn mặt nhỏ nhăn dúm dó, sao có thể xem được ngũ quan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!