Chương 31: Cái gọi là thư sinh

Edit: tiểu khê

Lĩnh bắc thôn gần trấn nhất, cũng coi như giàu có, Trình Huy kéo xe bò dừng lại, liền bảo hai người kia xuống.

Chỉ là, vốn dĩ bạn đầu thư sinh không buồn hé răng rõ ràng có chút không thích hợp, ánh mắt không ngừng nhìn Diệp Thanh Tri, ngay cả Cẩn ca nhi trong lòngDiệp Thanh Tri cũng cảm thấy hắn ta kỳ quái, huống chi Trình Huy còn có Diệp Thanh Tri bị nhìn.

Nhíu nhíu mày, Diệp Thanh Tri xụ mặt nói: "Còn thỉnh vị công tử này xuống xe, chúng ta đang vội về nhà."

Lần trước đã nói qua, diện mạo Diệp Thanh Tri cực kỳ tinh xảo, lúc không cười, sẽ mang theo một chút thanh cao, phảng phất xa cách ngàn dặm với người khác, hắn như vậy là tỏ vẻ tâm tình mình không tốt, thức thời thì nhanh xuống xe, lại không nghĩ một khuôn mặt tinh xảo, mắt lộ thanh cao, thân mang chi khí ca nhi có học thức, với một thư sinh có lực sát thương rất lớn.

"Xin lỗi, chúng ta liền đi xuống." Tiểu ca nhi sắc mặt có chút đỏ lên, vốn dĩ là người khác cho bọn hắn đi nhờ đoạn đường, hiện giờ đệ đệ nhà mình như vậy là không có lễ nghĩa, là không đúng.

"Đây là mười văn, còn thỉnh ca sao nhận lấy." Tiểu ca nhi lấy ra một túi tiền nhỏ, đến ra mấy đồng tiền.

Diệp Thanh Tri nhìn qua nói, "Không cần." Lôi kéo tay áoTrình Huy, bảo y đánh xe rời đi.

Thư sinh si ngốc nhìn xe bòđi xa, trong miệng nỉ non, "Cũng không biết đây là giai nhân nào?"

"Ngươi đang nói cái gì?" Tiểu ca nhi cẩn thận thu tiền, vẫn chưa nghe rõ đệ đệ nhà mình nói gì.

"Không có gì." Thư sinh lắc lắc đầu, xoay người rời đi.

Từ Lĩnh Bắc thôn cho đến nhà, Trình Huy không nói nửa câu, hiển nhiên còn đang tức giận vì chuyện vừa rồi.

"Từ khi nào trở nên keo kiệt vậy?" Diệp Thanh Tri đi đổ nước, cười nói.

"Vì sao lúc nãy ngăn cản ta." Y thật sự muốn đánh cái tên cứ liếc phu lang của mình một trận, hơn nữa hắn ta còn là người đọc sách.

Diệp Thanh Tri cười cười, "Chỉ là bèo nước gặp nhau, lần tới sẽ không gặp được nữa."

Mới nói lời này không đến hai ngày, hắn lại nhìn thấy thư sinh kia lần nữa.

"Thanh ca sao, ngươi biết người nọ sao?" Quý ca nhi ôm Cẩn ca nhi đi theo sau Diệp Thanh Tri, tò mò hỏi.

Thật sự là ánh mắt thư sinh kia quá mức rõ ràng, thường thường nhìn về phía Diệp Thanh Tri, muốn không cho người khác phát hiện quả thực khó khăn.

Diệp Thanh Tri nhìn qua thư sinh, lắc đầu, "Không quen biết," nói chuyện không nói nhỏ giống như Quý ca nhi, cho nên thư sinh đứng không xa cũng có thể nghe được.

Chỉ thấy hắn ta bước nhanh đến, "Hôm trước chúng ta đã gặp qua, ngươi sao có thể nói không quen biết?"

Diệp Thanh Tri nhíu mày, con đường này nhiều người đi lại, hiện giờ cũng không phải ngày mùa, người lắc lư đi tới thực nhiều, vạn nhất lời này bị người có tâm nghe được, mà truyền đi lung tung, rất bất lợi với hắn.

"Chỉ là phu quân nhà ta tốt bụng, tiện đường mang theo ngươi cùng một ca nhi đi đoạn đường, sao lại tính quen biết." Nói xong, quả nhiên nhìn thấy có mấy ca nhi bên cạnh thu hồi vẻ mặt hóng chuyện.

Nhìn thấy thư sinh muốn mở miệng nói chuyện, hắn lạnh giọng trước nói: "Vốn là phu quân nhà ta hảo tâm, công tử không cần nói lời cảm tạ. Ta còn có chút chuyện, liền đi trước."

Chẳng lẽ thư sinh này đọc sách nhiều nên choáng hả, bằng không sao có thể nói như vậy khiến người hiểu lầm, hơn nữa, bên cạnh hắn có Cẩn ca nhi, còn có bụng hơi hơi phồng lên, chẳng lẽ hắn ta đều nhìn không thấy sao?

Thư sinh sững sờ ở tại chỗ, phu quân? Hán tử hôm đó thế mà là phu quân ca nhi này? Sao có thể? Ánh mắt rơi vào Cẩn ca nhi trong lòng ngực Quý ca nhi, ánh mắt sáng lên, nhất định là ca nhi này cố ý lừa hắn ta, bằng không chính hắn sao không ôm tiểu ca nhi, ngược lại để cho người khác ôm.

Liền nói: "Tiểu sinh hôm nay là tới nói lời cảm tạ, còn chưa thỉnh giáo vị này ca nhi họ gì?"

Cái này, ngay cả Quý ca nhi còn cảm thấy kỳ quái, người này là sao lại cứ thế này, Thanh ca sao đều nói không cần cảm tạ, thế nhưng người này còn nói những lời vô nghĩa.

Diệp Thanh Tri vốn là tính đi nhà lí chính, nhưng giờ lại đổi ý định, trực tiếp về nhà, nói: "Nhà chồng ta họ Trình, muốn cảm tạ liền cảm tạ ta phu quân ta."

Thư sinh bướng bỉnh tin rằng Diệp Thanh Tri đang lừa hắn ta, vẫn luôn đi theo phía sau hắn.

Đi đến nửa đường, hắn liền nhìn thấy Trình Huy, tuy có chút kỳ quái sao y lại ở đây, nhưng Diệp Thanh Tri vẫn nhẹ nhàng thở ra, có y ở đây liền yên tâm hơn nhiều, khiến người khác cũng sẽ không lắm mồm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!