Chương 50: (Vô Đề)

Sau khi yết bảng, thí sinh hoàn toàn trầm tĩnh lại, học sinh thi rớt ảm đạm hồi hương, học sinh trúng cử thì bắt đầu bận rộn, kết bạn đãi khách, bái kiến sư toạ. Nhóm cử tử tụm năm tụm ba ước hẹn uống rượu, bọn họ cùng giới thí sinh, cùng bảng cử tử, ít nhất cũng nên có chút giao tình, ai biết người nọ tương lai có phải cá nhảy long môn hay không, làm tốt quan hệ là không sai.

Lê Diệu Nam bận tối mày tối mặt, trong mấy người bạn của hắn chỉ có hai người thi rớt, bảy người còn lại đều đậu Cử nhân.

Lúc này bọn họ hẹn tại Thiên Nhiên cư, vốn là vì ăn mừng nhưng Tôn Thụy Tư và Khuất Tuấn Lương chưa trúng cử nên mọi người liền đổi thành luận chính trị, nói chuyện đương kim thế cục.

Đương nhiên, trong lúc đàm luận sẽ không đề cập đến đề tài mẫn cảm, nói chuyện phiếm cũng chỉ nói trong triều xảy ra những chuyện gì, cùng với tình huống một số nơi, còn có một ít lý giải của mình.

Lê Diệu Nam thích cùng bọn họ nói chuyện cũng là vì thế, nghe mọi người nói, có thể bù lại chỗ thiếu của bản thân, ít nhất đối với triều chính mà mói, hai mắt hắn liền đen.

Nhìn mấy người bạn nói cười thoải mái, Tôn Thụy Tư và Khuất Tuấn Lương có chút mất mát, cả đêm chỉ lo uống rượu giải sầu, hình tượng lúc trước cao giọng đàm luận phóng khoáng khí phách phấn chấn giống như đã cách bọn họ rất xa.

Mọi người nói đến cao hứng, mỗi người một ý, thao thao bất tuyệt, ngẫu nhiên còn lớn tiếng cãi nhau, tranh luận đến mặt đỏ tai hồng, một hồi sau, mấy ly rượu xuống bụng lại giống như cái gì cũng chưa phát sinh.

Lê Diệu Nam thích loại không khí này, tràn ngập tinh thần mà người hiện đại chưa bao giờ có.

Tôn Thụy Tư và Khuất Tuấn Lương mặt ủ mày ê, thấy bạn mình ai cũng trúng cử, trong lòng bọn họ như thế nào có thể tưởng tượng được. Nhưng hai người cũng hiểu được thái độ của bạn bè lúc này đối với họ mà nói mới là tốt nhất, lúc này bất luận đồng tình hay thương hại sẽ chỉ làm hai người cảm thấy bị vũ nhục.

Vẫn là Chúc Hạo Diễm nhìn không được, nhíu mày nói: "Hai vị huynh đài không nên như thế, khoa này chưa trúng, ba năm sau lại đến là được, tội gì phải như vậy, hai vị huynh đài chẳng lẽ không tin tưởng học vấn của mình?"

Tôn Thụy Tư cười khổ, sắc mặt nhuốm vẻ phiền muộn: "Ta vốn có tin tưởng với học vấn của mình nhưng hiện giờ không thể nữa rồi, ai!"

Trong lòng Lê Diệu Nam vừa động, hỏi ngược lại: "Tôn huynh có chuyện gì khó xử?"

Tôn Thụy Tư lắc đầu, ngậm miệng không nói.

Người khác thấy hắn ta như thế cũng không tiện hỏi nhiều, dù sao bọn họ chỉ quen biết sơ, quan hệ không tốt đến cái trình độ này, huống chi văn nhân chú trọng riêng tư, Tôn Thụy Tư không muốn nói, bọn họ nếu mạo muội tìm hiểu ngược lại có vẻ thất lễ.

Khuất Tuấn Lương yên lặng một hồi, miễn cưỡng bày ra tươi cười: "Còn chưa chúc mừng mấy vị huynh đài trúng tuyển Cử nhân, tiểu đệ ít ngày nữa hồi hương, về sau sợ là không còn cơ hội gặp mọi người."

Lý Minh Chương cười ha ha: "Tuấn Lương huynh đừng nản lòng, ba năm sau vi huynh ở kinh thành chờ ngươi tên đề bảng vàng."

Lê Diệu Nam kinh ngạc liếc hắn ta một cái, trong lời của Lý Minh Chương để lộ rất nhiều ý tứ.

Khuất Tuấn Lương chắp tay thở dài, trên mặt vẫn tràn ngập u sầu không xoá được: "Xin nhận cát ngôn của huynh đài."

Chúc Hạo Diễm không vui nói: "Đừng có đau xuân thương thu nữa, đến, uống rượu, hôm nay không say không về, uống xong trận này, ba năm sau chúng ta gặp lại ở kinh thành."

Khuất Tuấn Lương có chút kinh ngạc: "Chúc huynh định ba năm sau mới đi kinh thành?"

Chúc Hạo Diễm không thèm để ý mà nói: "Lão sư khuyên ta dụng tâm khổ đọc ba năm, tuy rằng sang năm tham gia thi hội cũng được nhưng Tiến sĩ với Đồng tiến sĩ khác biệt quá nhiều, lão sư sợ học vấn của ta không đủ làm người mất mặt, cho nên bảo ta ba năm sau lại thi, tranh thủ có thể một lần là trúng."

Khuất Tuấn Lương nháy mắt hiểu rõ, tâm tình cũng tốt hơn, bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch: "Được, có những lời này của Chúc huynh, tiểu đệ trở về chắc chắn chăm học khổ luyện, cố gắng ba năm sau chúng ta gặp lại ở kinh thành."

"Lúc này mới đúng!" Chúc Hạo Diễm cũng bưng ly rượu lên uống cạn.

Mọi người thấy hắn ta nói đến hào phóng, đều hiểu ý mỉm cười, không ai hỏi lão sư của hắn ta là ai, cũng không ai tìm hiểu lai lịch của hắn ta, mọi người tương giao ăn ý, cùng một chỗ chỉ nói chuyện trời đất.

Lưu Kinh Nghiệp và Mẫn Bác Văn cũng thế, chuẩn bị ba năm sau lại thi, như vậy nắm chắc hơn một chút, cần biết Đồng tiến sĩ cả đời nhiều nhất chỉ có thể ngồi vào chức quan tứ phẩm, bọn họ có lý tưởng, có ý chí, tất nhiên không cam bị mai một.

Mấy người gặp nhau lần này coi như là nói lời chia tay, Lý Minh Chương tuy chưa nói nhưng mọi người có thể nghe ra, hắn ta hoặc là nhân sĩ kinh thành hoặc là tính toán tiếp tục tham gia thi hội.

Chu Tiềm là bạn tốt của Lý Minh Chương, ý định của hai người tất nhiên là không đề cập tới, mọi người cũng không hỏi nhiều.

Lê Diệu Nam thực thẳng thắn mà nói năm nay muốn lên kinh thành trước.

Lộ Chí An cười bảo, kim khoa thi hội hắn ta nhất định phải đến.

Không định ngày hẹn, cũng không lối kéo tình cảm, trừ bỏ Chúc Hạo Diễm không tham gia thi hội, Lý Minh Chương, Chu Tiềm, Lộ Chí An, còn có Lê Diệu Nam, trong lòng bọn họ đều biết rõ, phần hữu tình này tương lai có thể thâm giao hay không còn phải xem duyên phận. Giống như hiện tại dứt bỏ thân phận, dứt bỏ gia thế, tụ cùng một chỗ thẳng thắn phát biểu ý kiến chỉ sợ là không còn có khả năng, sau khi tên đề bảng vàng, triều đình sẽ cho Tiến sĩ phái quan, trong chốn quan trường nào có hữu nghị đơn thuần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!