Xe ngựa một đường lắc lắc lắc lắc, mùng ba tháng chín, hai người rốt cuộc đến thành Kim Lăng.
Mưa phùn mông lung giữa trời, thời tiết chợt chuyển lạnh, Lê Diệu Nam không khỏi thấy may mà bọn họ đi sớm, bằng không với tiết trời này thì đi lại rất khó khăn.
Lại một năm ân khoa, thành Kim Lăng náo nhiệt vô cùng, trà lâu, tửu lâu, quán cơm, ở đâu cũng có thể thấy được một ít văn nhân mặc khách cao giọng đàm luận. Mưa nhỏ tí tách, không chỉ không quấy rầy hưng chí của bọn họ, ngược lại tăng thêm vài phần tình thơ ý hoạ.
Thí sinh từ bốn phương tám hướng tụ tập lại đây, thành Kim Lăng gần như kín người hết chỗ, tất cả khách điếm cơ hồ đầy ngập tân khách.
Hai người tìm mấy nơi mới được một khách điếm tương đối xa để đặt chân, thu xếp xong liền an tâm ôn tập.
Có lẽ là nhìn thấy tam biểu ca chăm chỉ mà được khích lệ, cũng có lẽ là do bên ngoài trời mưa, Lê Diệu Nam liên tục ba ngày không ra cửa, thẳng đến mùng bảy tháng chín, hắn mới lôi kéo biểu ca ra ngoài dạo một vòng hít thở không khí, thả lỏng tâm tình một chút, miễn cho áp lực quá lớn, đến lúc thi lại phát huy không tốt.
Sáng sớm mùng tám, hai người thu xếp đồ dùng đến trường thi.
Mưa ào ào xối xả, năm nay thời tiết phá lệ không tốt, mùa hè quá nóng, mùa thi lại mưa rất nhiều, nhưng dù có thế nào thì vẫn không thể ngăn cản bước chân thư sinh từ khắp nơi tiến đến thi.
Quá trình tiến vào trường thi hương không khác gì thi đồng, giống như trước là quan sai điểm danh, kiểm tra hành lý, thông qua rồi mới cho đi.
Trương Khải Hiền vào trước hắn một bước, lúc gần đi, hai người trao đổi một ánh mắt, ma sát thành lửa chỉ có bọn hắn mới thấy. Trương Khải Hiền ngẩng đầu mà bước, lúc này đây quyết định phải đánh bại tiểu biểu đệ, làm tỉnh lão tử cứ thích lấy tiểu biểu đệ đến dạy dỗ hắn.
Lê Diệu Nam tất nhiên không cam lạc hậu, thơ từ của hắn có lẽ so ra kém tam biểu ca nhưng ở phương diện sách luận, hắn tự nhận là không kém người khác. Không bao lâu là đến phiên Lê Diệu Nam.
Thuận thuận lợi lợi tiến vào trường thi, lần thứ hai thấy phòng nhỏ, Lê Diệu Nam vẫn không thích ứng, vốn tưởng rằng hoàn cảnh trường thi sẽ tốt hơn một chút, không nghĩ tới vẫn là hai tấm ván gỗ, đặt đồ vật lên còn lung lay cọc cạch.
Ván gỗ thì ván gỗ, Lê Diệu Nam thở dài, bắt đầu thu dọn tất cả vật phẩm, chỗ ở của mình, dù chỉ có vài ngày hắn cũng thích sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, vậy đầu óc mới thông thoáng được.
Chờ hắn chỉnh lý ổn, toàn bộ thí sinh cũng đến đông đủ.
Kế tiếp chính là quan giám khảo phát đề thi, lúc này thi là "Luận ngữ", "Trung dung" và "Đại học".
Lê Diệu Nam đối với cái này cũng không thấy bất ngờ, sớm đã nghe cữu gia nói qua, mở đầu thi hương đều là khảo Tứ thư Ngũ kinh, hai phần sau mới khảo sách luận. Nghiền mực, trầm tư, nghe tiếng mưa rầm rì bên ngoài, tâm Lê Diệu Nam tựa hồ cũng lắng xuống.
Đề thứ nhất, hắn tính làm Luận ngữ, trải qua một phen nghiên tinh khổ tư, Lê Diệu Nam rất nhanh đã sắp xếp xong trong đầu, chậm rãi đứng dậy đi tới trước bàn, đề bút huy mực, liền mạch lưu loát viết một thiên văn dài, viết đến quên thời gian, quên địa điểm, thẳng đến sắc trời tối đen, đói bụng mới viết xong nét cuối cùng, lúc này hắn mới phản ứng lại, thì ra đã là buổi tối rồi, hắn nghĩ cũng không có lâu lắm mà. Tuỳ ý ăn chút gì đó, rửa mặt chải đầu, Lê Diệu Nam ngả người liền ngủ.
Ngày hôm sau, tiếp tục viết Trung dung, sau đó mới là Đại học, tối nào cũng coi ngủ là quan trọng nhất, hắn không thích thắp đèn đọc đêm, như vậy không chỉ không có hiệu suất, còn sẽ làm tư duy hỗn loạn, thành tích cũng sẽ bị giảm đi.
Ngày thứ ba, Lê Diệu Nam cẩn thận kiểm tra bài thi đã viết tốt, xác nhận không có lỗi gì, chép lại một lần, trong lòng mới hoàn toàn yên ổn.
Không lâu sau, tiếng chuông trường thi vang lên, giám khảo đi thu bài thi.
Tối đó, chúng học sinh nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm sau, giám khảo lại phát đề thi mới.
Lê Diệu Nam cuối cùng cũng cảm nhận được khó khăn của khoa cử cổ đại, cứ tiếp tục như vậy thì người bằng sắt cũng không chịu nổi, khó trách nghe nói khoa cử hằng năm sẽ có không ít người té xỉu trong trường thi.
Quả nhiên, vừa đến ngày thứ năm liền có một vị thí sinh ở gian phía tây không chịu nổi, các vị học sinh cũng căng thẳng hơn hẳn.
Theo thời gian trôi qua, lại một người bị mang ra ngoài. Đến ngày thứ chín, số thí sinh bị mang ra không đếm hết.
Lê Diệu Nam cũng sắp chịu không nổi, tóc tai vốn gọn gàng trở nên hỗn độn, quần áo đầy nếp nhăn, trên mặt lộ ra mỏi mệt, chỉ hận không thể tìm một chỗ hung hăng ngủ một giấc ba ngày ba đêm.
Ra khỏi trường thi, bên ngoài mưa phùn vẫn lất phất rơi, trước cửa trường thi tiếng khóc một mảnh, so với thời điểm thi đồng thì thê thảm hơn nhiều, người tự nhận thấy phát huy không tốt ôm đầu khóc rống, đứng dưới mưa nên không biết từ mắt chảy xuống là mưa hay nước mắt.
Lê Diệu Nam không có tâm tình cảm khái, lúc này hắn mệt không chịu được, mưa đánh vào người cũng không có cảm giác.
"Chủ tử, ở đây." Thị Thư* cầm ô, liếc mắt một cái liền thấy hắn ta, xa thật xa kêu rất to, bên cạnh là tiểu tư của Trương Khải Hiền, gần đó là một loạt xe ngựa, Lê Diệu Nam nhận được trong đó có một chiếc là của nhà hắn.
(*Thị Thư: Người hầu hạ đọc sách (liên tưởng đến thị vệ cho dễ hiểu). Thật ra chỗ này mình hơi băn khoăn liệu đây là tên hay chỉ là cách gọi người hầu thôi nhưng thấy người hầu của Trương Khải Hiền cũng có tên thì mình coi như đây là tên do Lâm Dĩ Hiên đặt cho, cũng đồng nghĩa với thân phận hạ nhân luôn.)
Lê Diệu Nam bước nhanh hơn, thấy xe ngựa, trên người tựa hồ cũng tăng thêm ít khí lực, Thị Thư vội vàng tiến lên đỡ hắn, Trương Khải Hiền theo sát ngay sau, hai chân vừa đi vừa run, râu lún phún chiếm cả nửa mặt, ánh mắt thũng sâu, bộ dáng còn thảm hơn hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!