Lê Diệu Nam dở khóc dở cười, nhớ lại cảm giác vừa rồi, trong lòng kỳ thật có một chút tiếc nuối, còn chưa nếm được hương vị tiểu phu lang đã trốn rồi!
Lê Diệu Nam quyết định, trở về nhất định phải nói cho tiểu phu lang biết, hôn môi không phải như vậy, trong lòng nghĩ thế, Lê Diệu Nam cũng không chậm trễ, cất bước đi đến chính viện, sắp tối rồi, cũng thời điểm nên nghỉ ngơi.
Lâm Dĩ Hiên đã sớm khôi phục lại bình thường, một bộ dịu ngoan ngại ngùng, nhìn thấy Lê Diệu Nam mặt không đổi sắc, nào còn một tia nghịch ngợm vừa rồi.
Lê Diệu Nam đầy thâm ý mà nhìn y, trong ánh mắt lộ ra mấy phần trêu tức, còn có một tia ái muội như vậy.
Lâm Dĩ Hiên bình tĩnh đáp lại, chỉ coi như không phát hiện, bỏ qua khuôn mặt ửng đỏ của y, hết thảy thoạt nhìn thực bình thường.
Lê Diệu Nam khẽ nở nụ cười, trong lòng càng ngứa, muốn trêu đùa tiểu phu lang của hắn, lập tức kéo người vào ngực, Lê Diệu Nam ra vẻ giáo huấn: "Vừa rồi ngươi làm sai."
Lâm Dĩ Hiên sửng sốt, cắn chặt môi, ánh mắt u oán nhìn hắn, phu quân vừa rồi không phải không phản đối sao? Lúc này lại xảy ra chuyện gì, không đợi y suy nghĩ cẩn thận, chỉ thấy Lê Diệu Nam cúi xuống, khẽ chạm một cái vào môi y, cười nói: "Phải như thế này mới đúng."
Lê Diệu Nam vươn đầu lưỡi ra thăm dò, liếm liếm, cảm thấy hương vị không tồi, liền hôn y thật sâu.
Đầu Lâm Dĩ Hiên trống rỗng, hai má xoát một cái đỏ hồng đến lỗ tai, tuy vừa rồi là y chủ động nhưng tình huống hiện tại ngược lại, mắc cỡ chết người được không.
Lê Diệu Nam thực vừa lòng phản ứng của y, hôn đủ mới buông tiểu phu lang của hắn ra.
Hai người rửa mặt chải đầu, mãi cho đến lúc nằm thẳng trên giường, ánh mắt Lâm Dĩ Hiên còn mơ hồ bất định, xấu hổ đến thần tình đỏ bừng, chỉ có thể ôm hài tử đang ngủ mà dời đi sự chú ý, trong lòng có hai người nhỏ xíu đang đánh nhau, một đứa bảo y thừa thắng xông lên, nhanh chóng bắt lấy phu quân, một đứa lại nữu nữu niết niết, ai! Kia thẹn thùng lắm nha! Trong rối rắm, Lâm Dĩ Hiên mơ mơ màng màng thiếp đi.
Lê Diệu Nam chăm chú nhìn khuôn mặt y ngủ say, thản nhiên nở nụ cười, hắn biết ý tưởng trong lòng tiểu phu lang, cảm thấy hẳn cũng đến lúc rồi. Hắn không ghét tiểu phu lang, thậm chí còn thực thích, thấy nhi tử và phu lang, tim hắn đều nhanh tan chảy, cái chuyện này mở đầu thì khó, qua một năm tự điều chỉnh, hắn cho là mình có thể tiếp thu, chẳng qua…
Trong mắt Lê Diệu Nam hiện lên một ý cười giảo hoạt, tiểu phu lang trăm phương nghìn kế quyến rũ hắn, thật sự là chuyện rất thú vị. Hiện nay vẫn trong lúc khoa khảo, việc này cũng không sốt ruột, hắn quyết định chờ một chút, vừa lúc để tiểu phu lang dưỡng thân mình.
Tiểu phu lang đáng thương không biết mình lại bị phu quân trêu đùa.
Ngày hôm sau, sinh hoạt hết thảy như thường, Lê Diệu Nam tiếp tục nhốt tại thư phòng nghiên cứu công khoá, Lâm Dĩ Hiên thì phân phó hạ nhân mua không ít đá tiêu về, an bài một đại viện tử, sai người nghiêm khắc canh gác, mang tới vài tâm phúc, bắt đầu công trình chế băng.
Lê Diệu Nam để mặc y đùa nghịch, tiểu phu lang nhà hắn thích mấy cái đó, chỉ cần cao hứng là được.
Ngày ấm áp vẫn luôn trôi qua đặc biệt nhanh, từ sau khi hôn môi, không khí giữa hai người càng thêm thân mật, mỗi buổi sáng Lê Diệu Nam sẽ thơm nhẹ trán phu lang nhà mình một cái, thời điểm cao hứng cũng hôn y một chút.
Lâm Dĩ Hiên từ thẹn thùng đến quen dần, tới khi thỉnh thoảng phản kích, trộm thơm lại cũng chỉ mất có ba ngày mà thôi.
Lê Diệu Nam chỉ biết cảm thán trong lòng, tiểu phu lang nhà hắn thật đúng là vận dụng linh hoạt, học gì cũng nhanh!
Lưu má má ở bên nhìn, vừa vui mừng lại vừa khó chịu, ban ngày ban mặt, tình cảm giữa công tử với cô gia quá tốt, tuy đây là chuyện đáng mừng, nhưng… rốt cuộc có chút đồi phong bại tục! Nếu để người ngoài nhìn thấy thì thế nào?
Sốt ruột của Lưu má má người ngoài tất nhiên không biết, nhưng có biết thì cũng chẳng ai để ý!
Lê Diệu Nam bình thường rất chú ý chi tiết, lúc nhiều người tuyệt đối sẽ không làm ra hành động vượt rào, chẳng qua Lưu má má người già thành tinh mới có thể nhìn ra một ít manh mối. Lê Diệu Nam tỏ vẻ, phu phu hai người thân mật là chuyện bình thường, Lưu má má không cần đại kinh tiểu quái, có oán chỉ oán bà quá khôn khéo, trách được ai?
Đây đại khái chính là cái gọi là bắt chó đi cày, một mảnh hảo tâm của Lưu má má bị mặc kệ.
Lâm Dĩ Hiên thì vui vẻ vô cùng, toàn bộ tháng tám, y kiếm được khoảng chín ngàn lượng ngân phiếu, dựa theo cách nói của Lê Diệu Nam chính là kiếm tiền đếm tới tay rút gân, thích không chịu được, Dương Châu quả nhiên không hổ là nơi phồn hoa giàu có và đông đúc.
Lê Diệu Nam bên này thì ôn tập lại công khoá một lần, tập trung giải đề thi hương những năm trước, hắn tin chiến thuật biển đề thi của hiện đại khẳng định có tác dụng.
Lúc giải đề, có chỗ nào không hiểu, hắn sẽ thỉnh giáo Lâm Dĩ Hiên, không hề thấy tự ti khi học hỏi người dưới, học vấn của Lâm Dĩ Hiên tốt hơn hắn, hắn chỉ thấy kiêu ngạo.
Trương Khải Hiền liên tục hơn mười ngày không tới, Lê Diệu Nam thấy hơi kỳ quái, đến Trương phủ mới phát hiện, vị tam biểu ca này đang kêu khổ thấu trời, bị lão tử nhốt trong phòng nghiên cứu học vấn, chuẩn bị cho kỳ thi hương tháng chín.
Lê Diệu Nam đối với chuyện này không có chút nào đồng tình, chỉ mỉa mai cười với hắn ta, càng biểu hiện như hài tử ngoan, thỉnh giáo vài vị trưởng bối Trương gia những chỗ không hiểu.
Nhị cữu phụ thấy thế liên tục gật đầu, hài tử nhà người khác ngoan lắm, vì thế, nhị cữu phụ nháy mắt hoá thân thành kế phụ, tam biểu ca tiếp tục bị chà đạp, thẳng đến ngày đi Kim Lăng, sắc mặt cũng không tốt.
Lê Diệu Nam không thèm để ý, tam biểu ca vốn thông minh, đầu óc nhanh nhạy, chỉ là tâm không ở chỗ học vấn, chỉ thích thơ từ ca phú, muốn làm một tài tử phong lưu, bằng không mấy năm trước đã trúng Cử nhân, làm sao phải chờ đến hiện tại, nhị cữu phụ cũng là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!