Hai người ngủ rất trầm, sáng hôm sau, Lê Diệu Nam bị một trận tiếng khóc của anh nhi đánh thức, mày vô thức cau lại, mở ánh mắt còn buồn ngủ, quay đầu liền thấy tiểu tử nhà mình khóc đến tê tâm liệt phế, Lê Diệu Nam yên lặng, nhìn lại phân thượng nó là nhi tử mình, nhịn.
"Ngươi đã tỉnh?" Lâm Dĩ Hiên vừa dỗ hài tử vừa thân thiết nhìn hắn: "Làm phiền ngươi sao?"
Lê Diệu Nam lắc đầu, làm sao có thể không phiền nhưng thấy tiểu phu lang nhà mình khổ cực như vậy, khóc lại là nhi tử của mình, hắn là đại nam nhân sao có thể oán giận.
Lâm Dĩ Hiên ôm nhi tử đi qua đi lại trong phòng, không ngừng đung đưa khuỷu tay dỗ nó, Tiểu Húc Nhi nấc vài cái, cảm nhận được không khí mát mẻ trong phòng, lúc này mới dần dần ngừng khóc, sau đó lai ngủ vù vù.
Lê Diệu Nam không còn gì để nói, tiểu tể tử này quả thực chính là cái tên khốn nạn, đánh thức phụ mẫu xong mình lại lăn ra ngủ.
Lâm Dĩ Hiên yêu thương ngắm nhi tử, cẩn thận đặt Húc Nhi lên giường, trong ánh mắt lộ ra vài phần sầu lo.
"Ngươi làm sao vậy?" Lê Diệu Nam mẫn cảm phát hiện phu lang nhà mình khác thường, mắt nhìn tiểu tể tử đã ngủ say, trong lòng không khỏi đoán mò hỏi: "Húc Nhi làm sao vậy?"
Lâm Dĩ Hiên vuốt ve khuôn mặt hồng hồng của nhi tử, bên môi treo một ý cười nhàn nhạt: "Tiểu Húc Nhi rất ngoan, ngươi đừng lo lắng."
Lê Diệu Nam bất mãn, kéo Lâm Dĩ Hiên ngồi lên chân mình, ôm chặt thắt lưng y, nhẹ giọng nói: "Có cái gì không thể nói với phu quân?"
Lâm Dĩ Hiên ửng đỏ hai má, cũng không tiếp tục giấu giếm, thuận thế tựa vào ngực Lê Diệu Nam, thở dài nói: "Tháng chín là đến khoa cử, ta không muốn ngươi phân tâm, việc này ta làm được."
Lê Diệu Nam điểm cái mũi y: "Ngươi nha, chúng ta là phu thê, có cái gì phải giấu giếm, nói cho ta biết mọi người cùng thương nghị, ngay cả không thể giải quyết cũng tốt hơn giấu trong lòng một mình, nhìn mày ngươi nhăn này, cẩn thận nhanh già."
Lâm Dĩ Hiên lườm hắn một cái, sao không nói được câu nào dễ nghe vậy?
Lê Diệu Nam không đợi y đáp, cười ha hả nói tiếp: "Nhưng ngươi yên tâm, có biến thành lão nhân ngươi vẫn là phụ thân của nhi tử ta."
Ngón tay thon dài của Lâm Dĩ Hiên vừa động, ánh mắt xẹt qua một tia sáng kỳ dị, cấu một cái trên lưng hắn, mày nhíu chặt tuy đã giãn ra nhưng giờ lại dựng thẳng lên.
Mắt thấy phu lang nhà mình sắp nổi khùng, Lê Diệu Nam "Ôi!" một tiếng vội vàng xin khoan dung, trong lòng có chút đắc ý nho nhỏ, xem đi, tiểu phu lang nhà hắn thật dễ dỗ, chỉ một phép khích tướng liền trở lại hoạt bát sinh động, hắn quả nhiên vẫn thích bộ dáng tiểu phu lang nhà hắn tràn ngập sức sống.
Lâm Dĩ Hiên nào dám thật sự dùng sức, thấy Lê Diệu Nam giả bộ không khỏi buồn cười, biết hắn là đang dỗ mình mở lòng, lẳng lặng tựa vào ngực Lê Diệu Nam, chậm rãi nói: "Trong nhà sắp hết băng, năm trước chúng ta mới đến đây, lúc Tết tích ít, hè này có thể không đủ dùng. Ta đã sai người đi mua nhưng còn chưa có tin tức, năm nay Dương Châu đặc biệt nóng, ngay cả băng cũng hiếm, chỉ sợ phải đợi thêm chút nữa.
Mình thì không sao, ta chỉ lo lắng hài tử, sáng sớm hôm nay liền nóng đến không ngủ được, bà vú cũng không có biện pháp mới ôm tới."
Lê Diệu Nam ảo não, hắn sơ suất thế nào mới không chú ý tới mấy chi tiết đó. Cẩn thận hồi tưởng, hắn từ Tô Châu trở về nhà như đi vào nơi mát mẻ, phòng ngủ, thư phòng đều có bồn băng. Hắn nói mà, sáng nay Tiểu Húc Nhi sao lại khóc, chắc là tối qua bọn họ bận quá, quên ôm hài tử lại đây mới để Tiểu Húc Nhi bị nóng.
"Việc này ngươi cứ giao cho ta." Lê Diệu Nam nghiêm túc nói, trong lòng lại đang suy tư, hắn nhớ hình như đá tiêu* có thể chế thành băng, tuy quá trình cụ thể còn phải tìm hiểu lại nhưng biện pháp này bắt đầu lưu truyền từ những năm cuối đời Đường, hắn cảm thấy hẳn sẽ không quá khó.
(*Đá tiêu: là dạng khoáng vật của kali nitrat (KNO3).)
"Được!" Lâm Dĩ Hiên hé miệng cười, mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, trên mặt vẫn giữ ý cười doanh doanh, con ngươi trong trẻo tràn đầy ỷ lại.
Lê Diệu Nam thực vừa lòng, tiểu phu lang nhà mình ngoan ngoãn làm tâm hắn đều mềm nhũn, hiển nhiên, Lê Diệu Nam đã sớm quên vừa rồi tiểu phu lang nhà mình hung hãn.
Không lâu sau, hạ nhân tiến đến bẩm báo, Lê thị tộc trưởng đến, đang ở chính sảnh.
Lê Diệu Nam xấu hổ một phen, hắn còn chưa rửa mặt chải đầu, vội vàng cho người mang nước đến, thu thập một chút liền ra khỏi phòng, chỉ để lại Lâm Dĩ Hiên đang che miệng cười trộm.
Lê Diệu Nam đi đến chính sảnh, Lê Kính Tưởng chờ đã lâu, ông đến là để cáo biệt, trăng tròn yến của Tiểu Húc Nhi đã qua, đã đến lúc ông nên trở về, trong tộc còn rất nhiều việc cần làm.
Lê Diệu Nam lý giải điều này, dù sao trong tộc mới ra hai cái Tú tài, đây là việc đáng mừng, lúc này cũng không giữ lại, chỉ dặn dò hạ nhân chuẩn bị tốt lễ vật đưa lên.
Lê Kính Tường khách khí một phen, cuối cùng vẫn nhận lấy, trong lòng càng vừa ý Lê Diệu Nam, hạ quyết tâm muốn cách ly hắn với Lê phủ, dù sao người ta là thân phụ tử, nếu đến thời điểm quan hệ dịu đi, đây chẳng phải là tự dưng để người nhặt tiện nghi sao?
Tại thời điểm Lê Diệu Nam không biết, Lê Kính Tường lại thay hắn giải trừ một cọc phiền toái lớn.
Lê Kính Tường đi rồi, thời gian cũng đến trưa, ăn cơm xong, Lê Diệu Nam sai người đi mua đá tiêu. Thế giới này không giống Trung Quốc cổ đại, quản lý đá tiêu cũng không nghiêm khắc như vậy, chẳng qua sản lượng đá tiêu ít nên mới ít nơi bán, nhưng mấy cái đó đối với Dương Châu mà nói lại không thành bất cứ vấn đề gì, Dương Châu là nơi phồn hoa số một số hai trong triều Đại Tấn, chỉ cần có tiền, không gì không mua được, huống chi chỉ là một ít đá không đáng giá.
Cuối buổi trưa, Vương Tiểu Hổ vận hai xe đá tiêu trở lại, Lê Diệu Nam rất hào phóng thưởng cho hắn ta mười lượng bạc. Tiếp đó, chỉ huy vài hạ nhân, chia đá tiêu thành hai phần, một phần đưa vào trong khố, một phần đưa đi thư phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!