Ngày hôm sau, trăng tròn yến của Tiểu Húc Nhi đã được chuẩn bị gần xong.
Buổi trưa, người tộc Lê thị tới, từ Lê Kính Tường dẫn đầu, Tứ thúc công đến nhóm Tam đường thúc, tổng cộng có mười tám người, xem như cấp đủ mặt mũi cho Lê Diệu Nam.
Bởi Lâm Dĩ Hiên còn đang ở cữ, trong nhà không có nội quyến tiếp đón, Lê Diệu Nam suy nghĩ trong chốc lát, đưa thiệp tới Trương gia, mời Trương gia biểu tẩu, nhờ nàng hỗ trợ tiếp đón nữ quyến, nam tân tất nhiên là tự hắn ra trận, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Đêm đó, người tộc Lê thị được an bài ở khách phòng.
Lê Diệu Nam thấy vạn phần may mắn, nhà mình coi như cũng rộng, gần hai mươi người khách ở cũng không thành vấn đề, nhưng nếu nhiều hơn nữa thì chỉ sợ tiếp đãi không chu toàn.
Hai mươi tám tháng bảy, sảnh đường nhỏ của Lê trạch đầy ắp tân khách. Làm nhân vật chính của hôm nay, Tiểu Húc Nhi mặc một bộ y phục đỏ thẫm, tóc trên đầu còn chưa mọc dài đã được bà vú ôm ra cho người xem.
Tiểu Húc Nhi quả thật rất đáng yêu, một chút cũng không nhìn ra là sinh non. Lâm Dĩ Hiên nuôi hài tử đến trắng trắng mập mập, hiện tại thích nhất ngoài cười thì là phun nước miếng, thấy thế nào cũng chọc người yêu thích. Khuôn mặt nhỏ nhắn cười tít, gặp ai cũng cười, hài tử này có bao nhiêu dễ thương, làm một đám người nhìn mà ao ước không thôi, chỉ biết khen Lê Diệu Nam có phúc khí.
Lê Diệu Nam nhận tất, cười toe toét, hắn cũng thấy nhi tử nhà mình tốt vô cùng.
Lâm Dĩ Hiên chính thức ra tháng, đây là lần đầu tiên y ra mặt từ sau khi sinh hài tử, tất nhiên là rất thận trọng. Khi y từ nội viện bước ra, chỉ thiếu điều chói mù mắt Lê Diệu Nam, Lâm Dĩ Hiên chưa bao giờ diện xiêm y diễm sắc như thế, sấn đến gò má y tựa hồ càng thêm rực rỡ động nhân.
Lâm Dĩ Hiên hôm nay muốn thể hiện vui mừng, mặc một bộ nho sam đỏ thẫm, bên trên thêu hoa văn vàng tinh tế, cổ áo, tay áo đều có đường viền đen, thoạt nhìn vô cùng tôn quý.
Lê Diệu Nam cười khẽ một tiếng, bị phu lang nhà mình một thân trang phục làm cho kinh diễm.
Lâm Dĩ Hiên đứng đó mỉm cười, là một thiên thiên quý công tử, đây mới là khí phái của hầu phủ công tử đi.
Tân khách dần đến đông đủ, Nguyên Mặc tiên sinh cũng theo trà lâu chưởng quầy tiến tới hạ thọ của đông gia.
Người ngoài có lẽ không nhận ra chưởng quầy là ai. Nhưng Nguyên Mặc tiên sinh dạo này chính là đại danh đỉnh đỉnh, ngay cả người chưa từng nhìn thấy ông cũng đã nghe nói đến đại danh.
Thượng cổ diễn nghĩa đúng là một quyển sách hay, hiện giờ nổi vô cùng, không chỉ kéo sinh ý của trà lâu mà còn cả danh khí của Nguyên Mặc tiên sinh, cùng với tác giả của thượng cố diễn nghĩa – Thanh Dương cư sĩ, chỉ đáng tiếc là đến nay vẫn chưa từng có ai gặp qua hắn.
Các tân khách thấy Nguyên Mặc tiên sinh đến đều tỏ vẻ kinh ngạc, nghe nói, Nguyên Mặc tiên sinh rất ít ra cửa, hôm nay sao lại đến Lê trạch?
Lê Diệu Nam khoanh tay mỉm cười, trong ánh mắt thần thái phi dương, cái loại cảm giác phóng túng này đặt trên người hắn không quá thích hợp nhưng lại khiến người cảm thấy vốn nên như thế.
Nguyên Mặc tiên sinh y bào đong đưa, nâng bước đi về phía hắn, thái độ cung khiêm hữu lễ: "Kiến quá chủ tử!"
Lê Diệu Nam gật đầu, làm một thủ thế mời: "Mời tiên sinh ngồi xuống."
Nguyên Mặc tiên sinh đáp lời, lập tức dựa theo chỉ thị của Lê Diệu Nam, ngồi vào chỗ.
Tân khách giữa sân kinh nghi bất định, trong lòng mỗi người bắt đầu suy đoán.
Trương tam biểu ca lẻn đến bên cạnh Lê Diệu Nam, vỗ vai hắn, ánh mắt ngập tràn tò mò, cười hỏi: "Tiểu tử thối, còn không nhanh chóng giải thích với ca?"
Lê Diệu Nam liếc hắn ta một cái, ném một câu tức chết người: "Tự mình đoán."
"Này, ngươi không thể như vậy, thành thật nói, người có biết Nguyên Mặc tiên sinh không?" Trương Khải Hiền vội vàng hỏi, trong lòng ngứa không chịu được.
Lê Diệu Nam bình tĩnh, cho hắn ta một cái ánh mắt vô nghĩa, thong dong nói: "Ngươi không thấy sao?"
Trương Khải Hiền bị nghẹn, hắn ta hỏi sai có được không? Vội vàng tiếp: "Ngươi có biết Thanh Dương cư sĩ không?"
Lê Diệu Nam cười cười, không phủ nhận.
Trương Khải Hiền liếc mắt khắp nơi, thấy trưởng bối nhà mình ngồi rất xa, lúc này mới nhỏ giọng hỏi: "Quyến tiếp theo lúc nào ra?"
Lê Diệu Nam cười như không cười nhìn chăm chú hắn ta, hỏi: "Ngươi không sợ bị nhị biểu cữu phát hiện?"
Trương Khải Hiền không thèm để ý mà khoát tay: "Không để ông ấy biết là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!