Nói tới Lâm Dĩ Hiên bên này, nghe thấy hạ nhân báo lại là Lê Diệu Nam trở về liền luống cuống tay chân, nhi tử tạm thời cũng bị bỏ quên, hô to về phía nha hoàn: "Nhanh chuẩn bị nước cho ta tắm rửa."
Lưu má má không đồng ý, nhíu mày nói: "Ngài hiện giờ còn ở cữ, sao có thể làm ẩu."
Lâm Dĩ Hiên chỗ nào nghe vào tai, tâm tư đều đặt trên người Lê Diệu Nam, thúc giục nha hoàn bên người: "Nhanh chuẩn bị nước, còn thất thần làm gì!" Quay đầu nói với Lưu má má: "Sớm hay muộn vài ngày cũng chẳng khác nhau gì mấy, hiện tại trời nắng nóng, tắm rửa một cái cũng không bệnh được."
Hơn nữa, Lê Diệu Nam không ở đây thì không sao, chịu đựng một chút là được, hiện giờ phu quân trở về, người y hôi, ngay cả bản thân y còn ghét bỏ, không thể để phu quân thấy.
Sau đó lại có một hạ nhân đến bẩm báo: "Cô gia qua nhị môn rồi."
Lâm Dĩ Hiên thúc giục càng gấp, một phòng người đều rối ren hết lên.
Lưu má má bất đắc dĩ, chỉ có thể theo y. Từ khi cô gia đi, bà liền nhìn ra vị cửu công tử yếu đuối này là một người tâm ngoan thủ lạt, làm việc cho tới bây giờ luôn quyết giữ ý mình, chuyện y quyết định không dung người ngoài có bất luận nghi ngờ gì.
Chu bà tử chính là một ví dụ rõ ràng, tuy bà cũng không nhìn Chu bà tử vào mắt nhưng dạng xử phạt này rốt cuộc có chút nặng. Không phải không nghĩ qua khuyên nhủ công tử làm việc nên lưu đường sống, dù sao Chu bà tử cũng là hồi môn nha hoàn của Lâm mẫu, nói thế nào cũng có vài phần thể diện, xử phạt quá mức nghiêm khắc, không chút nào nhớ tình cũ, chỉ sợ sẽ có người nói nhàn thoại, thanh danh của công tử với phu nhân cũng bị ảnh hưởng.
Nhưng khi thấy ánh mắt lạnh lẽo mạnh mẽ của công tử, Lưu má má chẳng biết tại sao, lời khuyên giải nghẹn ở cổ, thế nào cũng không nói nên lời. So sánh với khi cô gia ở nhà, công tử quả thực tựa như thay đổi thành người khác, xa lạ khiến người ta không dám tin, không phải thấy đám người Xuân Tiêm đã tập mãi thành quen, bà còn thật sự cho rằng công tử bị đánh tráo.
Mười ngày sau khi sinh hài tử, Lâm Dĩ Hiên không cần lúc nào cũng nằm trên giường, thân thể cũng dưỡng trở về một ít, lúc này liền không thể chờ đợi được nữa, bắt đầu xử lý Chu bà tử, không chỉ gửi thư cho Lâm mẫu mà còn dặn dò Lâm Hoa một tiếng, bảo hắn ta nói cho ca ca, một nhà Chu bà tử không thể giữ lại, tốt nhất là bán đi thật xa, cần phải nhổ cỏ tận gốc, hoàn toàn nhổ hết người Chu gia bên cạnh Lâm mẫu.
Lúc trước Lâm Dĩ Hiên đã muốn thu thập mấy nô tài kia nhưng bời y bị gả đi, thời gian gấp gáp, sau lại theo ca ca đến Dương Châu, thanh lý người bên cạnh mẫu thân cũng chỉ có thể tạm thời đặt xuống, lần này chính Chu bà tử nhảy vào tay y, Lâm Dĩ Hiên sao có thể buông tha cơ hội này, không xử lý còn làm gì. Dù sao y cũng không chấp nhận được bên người mẫu thân còn có hạ nhân của Văn Xương bá phủ, còn lại chờ y đi kinh thành lại nói.
Văn Xương bá phủ chính là nhà nương của Lâm mẫu, mẫu thân của Lâm mẫu đi sớm, dưới gối chỉ có hai nữ nhi, cho nên Lâm mẫu mới không có người nhà nương chiếu ứng, bằng không Cảnh Dương hầu phủ sao dám tính kế mình và ca ca như vậy.
Chỉ chốc lát sau, bọn nha hoàn đã chuẩn bị nước xong.
Lê Diệu Nam kích động về đến nhà, trăm triệu không ngờ mình thế mà bị không cho vào cửa.
Nghe hạ nhân giải thích lý do, lập tức có chút dở khóc dở cười, tiểu phu lang của hắn, sao còn giống tiểu hài tử như vậy. Không còn gì để nói, Lê Diệu Nam bảo người ôm nhi tử đến, ngồi đợi ở chính sảnh.
Tiểu Húc Nhi mỗi ngày một dạng, mới hai mươi mấy ngày không thấy, Lê Diệu Nam phát hiện nhi tử lớn hơn nhiều, ngay cả tiểu móng vuốt múa may cũng có lực hơn hồi trước.
Lâm Dĩ Hiên vừa từ trong phòng ra liền thấy một cảnh phụ tử ấm áp như vậy, hai má hơi đỏ, thoáng có chút ngại ngùng, thấy ánh mắt Lê Diệu Nam nhìn qua, cười nói: "Ngươi đợi lâu?"
"Không lâu." Lê Diệu Nam trêu tức nhìn y: "Phải đợi phu lang rửa mặt chải đầu là vinh hạnh của vi phu."
Chỉ một câu, thoáng chốc làm tan phần đông cứng đã lâu không gặp giữa bọn họ.
Lâm Dĩ Hiên tà liếc hắn một cái, con ngươi trong trẻo, vô tình dẫn theo một tia mị ý: "Biết là tốt."
Lê Diệu Nam cong khoé môi, trong lòng hơi kinh ngạc, tính tình tiểu phu lang nhà hắn lại lên, vỗ vỗ vị trí bên người, để Lâm Dĩ Hiên ngồi cạnh mình, tỉ mỉ nhìn người trước mắt: "Ta nhớ ngươi."
Lâm Dĩ Hiên xấu hổ đến lỗ tai đều đỏ, người này, thật là, không lúc nào đứng đắn.
Lê Diệu Nam khẽ nở nụ cười, yêu cực bộ dáng thẹn thùng của tiểu phu lang nhà hắn.
Lâm Dĩ Hiên bỗng nhướn mày, rất nhanh phản ứng lại, cười đến cảnh xuân tươi đẹp: "Ta cũng nhớ ngươi."
Lê Diệu Nam trêu đùa: "Nhớ như thế nào?"
"Toàn thân cao thấp đều nhớ, nằm mơ cũng nhớ."
Lê Diệu Nam cười ha ha, tiểu phu lang nhà hắn bị dạy hư, da mặt cũng biến dày.
Lâm Dĩ Hiên nhếch môi, cũng nở nụ cười, trước mắt không hỏi hiện lên cái hôn nhẹ lúc Lê Diệu Nam rời đi.
Không khí giữa hai người nồng đậm, ngửi mùi thanh thảo thản nhiên trên người Lâm Dĩ Hiên, Lê Diệu Nam thoả mãn, có nhi tử và phu lang bên người, hắn mới cảm thấy viên mãn. Nhìn phu lang nhà mình nhu hoà dịu ngoan, cùng với đôi môi hồng nhuận kia, Lê Diệu Nam bỗng nhiên nhớ tới tính toán của mình khi rời đi.
Môi Lâm Dĩ Hiên kỳ thật rất ngọt, hương vị tuyệt không khó chịu, thản nhiên, hương hương, thoải mái vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!