Chương 44: (Vô Đề)

Trải qua ba ngày

- ba đêm giày vò, Lê Diệu Nam bước ra trường thi, nhìn mặt trời nóng rực bên ngoài, thở sâu một hơi, cuối cùng cũng thi xong! Thân tâm đều cảm thấy trầm tĩnh lại, nếu không phải sau yết bảng còn có tạ sư yến, hắn hiện tại đã muốn dẹp đường hồi phủ, chưa từng nhớ nhà da diết đến vậy, nhớ nhi tử, nhớ phu lang, hơn nửa tháng không thấy, cũng không biết nhi tử lớn bằng nào rồi.

Tha thân thể mỏi mệt, Lê Diệu Nam trở lại khách điếm hung hăng ngủ một giấc. Mãi đến ngày yết bảng hắn đều sốt ruột, chỉ hận không thể mọc thêm hai cái cánh để bay trở về.

Hôm ấy lại là lúc ăn cơm, Lê Diệu Nam vừa mới gọi vài món ăn sáng, Lê Diệu Tông liền từ cửa đi tới.

Lê Diệu Nam nhướn mày, thật sự không muốn thấy hắn ta, cũng không phải sợ Lê Diệu Tông mà là thấy phiền.

Có vài người cố tình nhớ ăn không nhớ đánh, vừa thấy Lê Diệu Nam, Lê Diệu Tông liền mỉa mai: "Nha! Buồn bã ỉu xìu như vậy, hẳn là thi không tốt đi, ai đó lúc trước chính là mạnh miệng, ta xem ngươi gặp người thế nào."

Lê Diệu Nam mặc kệ hắn ta, cảm thấy người này thật nhàm chán, quả thực giống như ruồi bọ vậy.

Bên này Lê Diệu Nam không để ý tới hắn ta, có người lại không nhìn được. Đoạn thời gian này, Lê Diệu Nam ở giữa tài tử Giang Nam tạo được không ít danh vọng, một vị thư sinh có chút tương giao với hắn đứng ra trách cứ: "Vị huynh đài cũng là người đọc sách, nói chuyện sao cứ thích gây sự như vậy, nghe nói các ngươi còn là huynh đệ, tính tình như thế quả thực là sỉ nhục của người đọc sách, ngươi thế có xứng đáng với giáo dục của lão sư sao."

Lê Diệu Tông khó thở, hắn ta phát hiện mình vừa nhìn thấy Lê Diệu Nam liền thiếu kiên nhẫn. Rõ ràng hắn ta mới là kiêu tử trong nhà, rõ ràng hắn ta mới là người bị hãm hại, dựa vào cái gì mà bị tiểu súc sinh này nhảy lên đầu, hắn ta cảm thấy Lê Diệu Nam thật đúng là khắc tinh của mình.

Lê Diệu Nam mỉm cười, không để ý tới Lê Diệu Tông, chỉ nói với vị thư sinh kia: "Vị huynh đài này, bàn này của tiểu đệ còn chỗ có thể mời sang đây được không?"

"Được!" Thư sinh kia cũng không ngần ngại, nói xong liền đi qua ngồi xuống.

Thanh danh Lê Diệu Nam ở giữa nhóm học sinh thực tốt, không ngừng vươn lên, hăng hái cố gắng, là tấm gương cho những cử tử thi rớt.

Đương nhiên, không phải ai cũng thích hắn, một số người tâm tư âm u, chỉ ước gì lời Lê Diệu Tông nói có thể trở thành sự thật, nếu Lê Diệu Nam thi rớt, ngày đó hắn mạnh miệng là nói khoác, thanh danh khẳng định sẽ xuống dốc không phanh.

Nhưng vô luận thế nào, mong cũng chỉ là mong, thẳng đến ngày yết bảng, Lê Diệu Nam đứng thứ ba, nháy mắt đánh vỡ không ít hy vọng. Ghen ghét, ao ước đều có, dù sao cũng phải nói, Lê Diệu Nam thật sự trở thành một tài tử Giang Nam, thanh danh cũng nâng cao một bậc.

Lê Diệu Nam đối với thành tích này coi như vừa lòng, cuối cùng cũng có mặt mũi về gặp phu lang.

Lê Hữu Hiêu lần này cũng qua, trừ hắn ta còn có một vị tộc huynh cũng thành công khảo trúng Tú tài.

Đêm đó mọi người liền cùng uống rượu, hẹn trước không say không về.

Ngày kế nha môn chuẩn bị tạ sư yến, người khảo trúng Tú tài đều phải đi, xem thời gian là ngày hai mươi bốn tháng bảy. Tâm Lê Diệu Nam đã sớm bay về Dương Châu rồi.

Tạ sư yến cử hành lúc chạng vạng, cả đêm không nhìn thấy Lê Diệu Tông, Lê Diệu Nam thiếu chút nữa không thích ứng, hỏi rồi mới biết, Lê Diệu Tông thế mà không khảo trúng, tâm tình Lê Diệu Nam khó có khi sung sướng lên, chả trách tên kia không đi ra nhảy nhót, hi vọng lần này hắn ta có thể yên tĩnh lâu một chút.

Nhưng mà Lê Diệu Tông yên tĩnh thì lại có người nhìn Lê Diệu Nam không vừa mắt, chỉ trách thanh danh Lê Diệu Nam quật khởi quá nhanh, làm mờ không ít người.

Trải qua nhiều mặt tìm hiểu, bản thứ quan chủ khảo dường như có vài phần coi trọng Lê Diệu Nam, điều này làm bọn họ sao có thể không ghen ghét. Được quan chủ khảo công nhận chính là có thể có sẵn một cái danh ngạch, tương đương với có được bài dẫn đường đến Cử nhân, bằng vào thư đề cử của quan chủ khảo, có thể vào quan học đọc sách.

Tiến vào quan học, kết giao không chỉ là quan gia đệ tử, còn có người có chân chính học vấn, trợ giúp rất lớn cho con đường làm quan.

Đương trường liền có người bắt đầu làm khó dễ: "Diệu Nam huynh thoạt nhìn tâm thần bất định, là có tâm sự gì chăng?"

Rõ ràng là lời nói thân thiết, giọng nói vang dội đến toàn bộ mọi người đều nghe thấy.

Làm bản thứ quan chủ khảo của thi đồng, Dương đại nhân nhíu mày, học sinh ở tạ sư yến tâm thần bất định, rõ ràng là không tôn trọng quan chủ khảo, cho dù ông nhìn trúng Lê Diệu Nam nhưng hành vi như vậy cũng sẽ làm giảm ấn tượng về Lê Diệu Nam trong lòng ông. Dù sao, học sinh khảo trúng nhiều như vậy, ông cũng không phải không có Lê Diệu Nam là không được, chỉ là thấy hắn có vài phần tài cán mới muốn mượn sức.

Lê Diệu Nam cũng không già mồm cãi láo, thoải mái thừa nhận, vội vàng nhận lỗi với Dương đại nhân, lúc này vô luận hắn nói cái gì đều là nói xạo, không bằng thẳng thắn thành khẩn thừa nhận sai lầm của mình, ngược lại làm người khác cảm thấy quang minh lỗi lạc.

"Là học sinh không đúng, thỉnh đại nhân thứ lỗi." Lê Diệu Nam ngại ngùng cười nói, dừng một chút, hơi ngượng ngùng mà nói: "Trước khi học sinh đi thi, trong nhà mới sinh hài tử, trong lòng có chút nhớ mong, này…"

Lúc này đã có người nở nụ cười: "Thì ra Diệu Nam huynh là nhớ mong kiều thê ấu tử ở nhà."

"Phì!" Cũng có người hùa theo trêu ghẹo: "Diệu Nam huynh không nên như vậy, nam nhi phải chí ở bốn phương."

"Ha ha, khó có khi thấy Diệu Nam huynh đỏ mặt, ngày khác nhất định phải bái kiến tẩu tử, nhìn xem đến tột cùng là ai có bản lĩnh lớn như vậy, bắt được Lê đại quan nhân tài ăn nói tốt của chúng ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!