Hai ngày tiếp theo trôi qua thật yên tĩnh, Lê Diệu Tông không tiếp tục đến gây phiền toái, ngẫu nhiên gặp phải cũng chỉ hừ mũi một cái, cao ngạo mà liếc nhìn miệt thị hắn, xoay người nghiêng đầu đi, giống như Lê Diệu Nam là một thứ gì bẩn thỉu vậy.
Lê Diệu Nam cảm thấy không sao cả, coi như không thấy thái độ của hắn ta, thực khoan dung mà biểu hiện phong độ của mình, ngược lại đạt được không ít khen ngợi.
Hiện giờ tên Lê Diệu Nam ở giữa tài tử Giang Nam cũng coi như có chút danh tiếng, lại nói cũng nhờ công Lê Diệu Tông mới cho hắn có cơ hội kết giao vài người bạn, mọi người cùng một chỗ tham thảo học vấn trò chuyện với nhau thật vui.
Lê Diệu Nam cho tới bây giờ đều biết phân biệt nặng nhẹ, nào có tâm tình để ý Lê Diệu Tông như thế nào.
Ngày thứ ba, quan phủ yết bảng, nhóm học sinh đều kích động, lũ lượt đến cửa quan phủ.
Lê Diệu Nam thấy người chật ních, không khí toàn mùi mồ hôi chua loét, vội vàng nhượng bộ lui binh, yên tĩnh đứng một bên chờ đợi.
Tiếng kinh hỉ, tiếng khóc la từ phía trước truyền đến. Không ngừng nghe thấy có người kêu trúng, cũng có người ôm đầu khóc rống, càng có người đau buồn không vừa lòng.
Lê Hữu Hiêu sớm đã chen ở đằng trước, Lê Diệu Nam tuyệt không lo lắng, dù sao sớm muộn gì cũng sẽ biết kết quả, cần gì phải vội, hắn rất tự tin với bài thi của mình.
"Trúng, trúng, Diệu Nam huynh, ngươi cũng trúng." Qua một hồi lâu, Lê Hữu Hiêu đầu đầy mồ hôi chạy tới.
Lê Diệu Nam cười tủm tỉm đưa cho hắn ta một cái khăn.
Lê Hữu Hiêu cũng không khách khí, lung tung lau mồ hôi, hưng phấn nói: "Chúc mừng Diệu Nam huynh, đứng thứ mười ba."
"A…" Lê Diệu Nam kỳ thật có chút thất vọng, hắn vốn còn tưởng mình dù không thể đứng đầu bảng nhưng ít nhất cũng xếp ở hàng đầu, không nghĩ tới mới mười ba, che lại mất mát trong lòng, cười hỏi: "Ngươi thì sao?"
Lê Hữu Hiêu gãi gãi đầu, ngại ngùng cười cười: "Ta cũng qua, lần này trong tộc có tám người đi thi, năm người qua, bài danh của ta ở thứ năm mươi ba, ha ha."
Lê Diệu Nam vỗ vai hắn ta, cổ vũ: "Không tồi, lần sau tiếp tục cố gắng, chúng ta sẽ nâng thứ tự lên trước một ít."
"Phải." Lê Hữu Hiêu nặng nề gật đầu, quyết tâm lần này nhất định phải khảo cái Tú tài trở về.
Không nói đến Lê Diệu Tông thấy thành tích yết bảng cỡ nào đau lòng mất mát, Lê Diệu Nam cùng ngày liền viết thư về nhà báo bình an, nói cho Lâm Dĩ Hiên một ít chuyện lý thú ở Tô Châu cùng với ít việc vui của Lê phủ, cho phu lang của hắn cũng vui vẻ. Lê Diệu Nam cho tới bây giờ đều rất rõ ràng, Lâm Dĩ Hiên là một người tàn nhẫn, chẳng qua ở trước mặt hắn thu lại khôn ngoan, phần thu liễm này khiến hắn cảm động, cũng làm cho hắn muốn ngừng mà không được!
Ai!
Lê Diệu Nam thở dài, sờ sờ ngực, có chút nhớ nhi tử, cũng nhớ phu lang, lúc không tách ra không phát hiện cái gì, tách ra rồi mới biết thương nhớ, nơi có phu lang, có hài tử mới là nhà của hắn!
Sáng sớm hôm sau, thi phủ đánh trống mà bắt đầu tiến hành. Giống như thi huyền, cử tử các nơi tụ tập đến cửa trường thi, nghe quan sai điểm tên mà lên, sau khi kiểm tra bọc hành lý liền tiến vào.
Lại một lần nữa gặp Lê Diệu Tông, Lê Diệu Nam mỉm cười với hắn ta, nếu hắn nhớ không sai, Lê Diệu Tông thi không tệ lắm, tuy chỉ kém hắn nửa điểm, ha hả, cũng đủ để làm người tức chết.
Quả nhiên, Lê Diệu Tông trừng mắt tròn xoe, chỉ thiếu điều xông lên.
Lê Diệu Nam không chút nào để ý, tâm bình khí hoà mà bước vào trường thi, lúc này hắn nhất định phải cẩn thận giải bài, nói gì cũng phải nâng thứ bậc lên một ít, nếu không hắn thì không sao, hắn chỉ sợ ném mất đại danh Thanh Dương cư sĩ. Có đôi khi chính là như vậy, người nổi danh có lợi và hại, Thanh Dương cư sĩ danh khí quá lớn, làm hại hắn kẻ vô danh tiểu tốt cũng sợ đầu sợ đuôi.
Hiện giờ thanh danh hắn không hiện, nếu tuyên bố Thượng cổ thần thoại là hắn viết, chỉ sợ mọi người không tin, còn cho là hắn lừa đời lấy tiếng, chỉ nước miếng cũng đủ dìm chết người. Mọi người vẫn thích vào trước là chủ, một quyển sách hay, nếu là do một vị danh gia đại Nho viết, bọn họ sẽ cảm thấy đương nhiên, nếu là một dã tiểu tử không biết ở đâu chạy ra, ha ha, bị người nghi ngờ là nhẹ, nặng thì sẽ bị coi như chuột chạy qua đường.
Thanh danh đúng là một thứ tốt, Lê Diệu Nam lần đầu chân chân chính chính lý giải được tầm quan trọng của thanh danh, không còn máy móc ấn theo ký ức của nguyên chủ.
Giám khảo phát đề thi xong, Lê Diệu Nam ngưng thần tĩnh khí, mài mực, nhắm mắt trầm tư trong chốc lát, vén tay áo lên, bắt đầu giải bài.
Vẻ mặt Lê Diệu Nam nghiêm trang nghiêm túc, dưới ngòi bút văn tự như rồng bay rắn lượn, cử chỉ như nước chảy mây trôi, nếu không phải biết trước bối cảnh của hắn, chợt nhìn đến, không biết còn sẽ cho rằng đây là quý công tử xuất thân từ danh môn thế gia nào đó.
Quan giám khảo hiển nhiên chú ý tới hắn, vuốt râu gật đầu. Tô Châu cũng chỉ lớn như thế, mấy chuyện xảy ra gần đây, làm quan chủ khảo một phương, bọn họ sao lại không biết, khoa cử không chỉ muốn xem văn vẻ học sinh viết như thế nào, còn muốn xem phẩm tính của bọn họ, nếu người này phẩm tính không tồi thì sẽ khảo trúng Tú tài, không có quan phủ tiến cử, hết thảy đều vứt đi.
Ngay cả học vấn hắn tốt đến nhân thần cộng phẫn, có thể một phát thi đậu Tiến sĩ, nhưng chỉ cần trên hồ sơ có một lời phê không tốt, lúc làm quan, quan viên sẽ suy xét, người này đến tột cùng có nên thăng chức hay không.
Người cổ đại thường có phản ứng dây chuyền, làm quan cũng phải thật cẩn thận, vì một người bị phê không tốt làm liên lụy đến mình là rất không có lời. Vô hình chung, chỉ cần người nào thanh danh có vết nhơ, con đường làm quan cũng sẽ không đi được quá xa, trừ phi có kỳ ngộ khác, hoặc là được người nào thưởng thức thì mới có khả năng xoay người.
Quan giám khảo đến cạnh Lê Diệu Nam, nhìn hắn hết sức chuyên chú mà đáp đề, đề bút mạnh mẽ hữu lực, chữ viết kiểu nhược kinh long*, nháy mắt ghi tạc người này vào lòng, thầm nghĩ tiểu tử này nếu có thể khảo trúng Tú tài, mình có lẽ sẽ bồi dưỡng một phần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!